10 thg 12, 2017

Truyện cũ xem lại cho vui cuối tuần

1- THIÊN ĐÀNG, ĐỊA NGỤC Một bà quả phụ gọi hồn chồng về, nói chuyện cho đỡ nhớ thương.
Người chồng hỏi:
 - Em gọi anh về có chuyện gì không?
 - Em nhớ anh nên gọi anh về nói chuyện, thế thôi.
Người chồng nói:
 - Có gì, em nói đi.
 - Ở thế giới bên kia, anh có vui không?
 - Vui lắm em.
 - Tâm hồn anh có thanh thản không?
 - Thanh thản lắm.
 - Anh có yên vui và hạnh phúc hơn lúc sống với em không?
 - Hơn nhiều lắm em.
Bà quả phụ nói với giọng buồn buồn:
 - Thế anh tả cảnh thiên đàng cho em nghe đi.
Người chồng ngạc nhiên:
 - Cảnh thiên đàng nào? Hiện anh đang ở địa ngục mà.
 
2- NGU QUÁ!
Một bà vợ già sốt ruột hỏi chồng:
 - Ông có nhớ hôm nay là lễ kỷ niệm lần thứ hai mươi, ngày chúng mình cưới nhau không?
Nghe nhắc, ông chồng bỏ đi một nước vào phòng ngủ khiến bà vợ ngạc nhiên, nối gót theo sau. Vào tới phòng, thấy ông chồng già đang ngồi khóc lặng lẽ trên giường, bà vợ ngạc nhiên hỏi:
 - Hôm nay là kỷ niệm lần thứ hai mươi, ngày chúng mình cưới nhau, sao ông không dẫn tôi đi ăn như mọi khi mà lại khóc?
Nghe hỏi, ông chồng khóc càng lớn tiếng hơn:
 - Hu...hu...ngày xưa ba bà làm Chánh án, ổng hăm, nếu không cưới bà, ổng sẽ bỏ tù tui 20 năm. Bây giờ nghĩ lại, thấy tui ngu quá! Phải chi lúc trước tui chịu đi tù thì giờ nầy tui đã ra khỏi tù rồi, hu..hu...
3- KIẾP ĐÀN ÔNG
Trời bên ngoài đang dông tố dữ dội, bà chủ tiệm bán “food to go”, định đóng cửa đi về thì có một người đàn ông đội mưa gió chạy vào để mua một ổ bánh mì thịt.
Bà chủ tiệm ái ngại hỏi:
 - Ông có vợ rồi phải không?
 - Thì đúng là có vợ rồi. Bộ bà nghĩ, mẹ tôi nỡ sai tôi đi mua một ổ bánh mì trong khi trời dông bão như thế nầy sao?
 
4- ĐỂ CON CHÓ Ở NHÀ
Một bà vợ nói với chồng:
 - Anh, em đói bụng quá! Anh lái xe đi mua cho em ổ bánh mì đi.
Ông chồng bảo:
 - Em ăn mì gói đỡ đi. Trời tối và lạnh quá!
Bà vợ vẫn nũng nịu, đòi chồng đi mua bánh mì cho bằng được:
 - Mì gói ăn chán thấy bà. Đi mua cho em đi.
Ông chồng nổi nóng đáp:
 - Trời lạnh như cắt ruột đến con chó còn không dám ra ngoài nữa, em biết không?
 - Thì anh để con chó ở nhà. Anh đi một mình được rồi.
 
5- QUYỀN CỦA NGƯỜI CHỒNG
Một người bạn hỏi:
 - Tất cả mọi việc trong nhà anh, do ai quyết định?
Người bạn thành thật:
 - Có khi tôi, có khi bả. Việc gì hai chúng tôi đồng ý thì tôi quyết định. Còn việc gì hai người bất đồng ý kiến thì bả quyết định.
 
6- CHỒNG NGOAN
Một cậu bé hỏi cha:
 - Thưa ba, khi lớn lên con có thể làm bất cứ chuyện gì mà không cần hỏi ai, phải không ba?
 - Không được đâu con. Từng tuổi như ba mà muốn làm gì cũng phải hỏi mẹ con.
 
7- HƯ DANH
Thằng con trai đang học bài, bỗng chạy ra hỏi mẹ:
 - Thưa má, hư danh là gì vậy má?
 - Hư danh là thứ danh hão, không có thật. Thí dụ như ba con là chủ gia đình, con xin tiền ba mà cho hay không là quyền của má. Hiểu chưa?
 
8- CẨN THẬN
Một người chồng đi chơi về khuya, vợ hỏi:
 - Mấy giờ rồi anh?
 - Mới một giờ em ạ.
Lúc đó cái đồng hồ chợt gõ bốn tiếng. Ông chồng cằn nhằn:
 - Cái đồng hồ nầy rõ cẩn thận. Gõ một tiếng người ta đã nghe rồi, cần gì phải gõ đi gõ lại đến bốn lần.
 
9- DỊP MAY
Một cặp vợ chồng già đang ngồi xem TV, chứng kiến một cảnh quá tàn bạo trong phim, bà vợ té ra ngất xỉu. Các đứa con trong nhà vội vàng gọi bác sĩ đến cấp cứu.
Khám xong, bác sĩ nói:
 - Không hề gì cả. Bà chỉ bị xúc động mạnh, để tôi tát cho bà vài cái là bà tỉnh lại ngay.
Ông chồng vội vàng nói:
 - Ðừng, đừng, để phần việc đó cho tôi. Dịp may được tát bả, tôi chờ gần suốt cả đời.
 
10- ÐÃ MUỘN
Bà vợ trẻ buông tờ báo xuống, nói với chồng một cách vui vẻ:
 - Anh, một nhà tâm lý học nói rằng khi lập gia đình, người đàn ông sẽ khôn ra.
Anh chồng đáp:
 - Ðúng vậy em ạ! Nhưng lúc đó mọi chuyện đã muộn màng.
 
11- TÌNH GIÀ
Một cặp vợ chồng già đang ngồi xem TV, bà cụ nói nhỏ bên tai chồng:
 - Nầy ông à! Tui nhớ ngày xưa, mỗi lần hun tui, ông hay cắn nhè nhẹ vành tai tui, nhồn nhột, Thích lắm! Lâu rồi, ông không còn làm như vậy với tui nữa.
Nghe nói, cụ ông ứ hự một tiếng rồi dùng hai tay chỏi lên đầu gối đứng dậy bỏ đi khiến cụ bà ngạc nhiên:
 - Ủa! Sao ông lại bỏ đi?
Cụ ông nhăn mặt, trả lời:
 - Thì bà cũng phải để tui đi lấy hàm răng giả đã chứ.
 
12- CON KHỈ GIÀ
Một cặp vợ chồng già, đã gần đất xa trời mà còn dẫn nhau ra tòa xin ly dị.
Quan tòa hỏi:
 - Hai ông bà đã già quá rồi, sao không sống chung với nhau cho có bạn mà đòi ly dị?
Bà vợ già trả lời:
 - Thưa quý tòa. Tôi không thể nào sống chung với ông ấy vì đã có lần ông ấy nói tôi giống như con khỉ già.
Quan tòa cố nhịn cười hỏi:
 - Thế câu chuyện đã xảy ra bao lâu rồi?
 - Thưa đã hơn hai mươi năm.
Quan tòa ngạc nhiên:
 - Ðã hơn hai mươi năm mà bây giờ mới đưa nhau ra tòa?
Bà vợ già trả lời:
 - Thưa, khi còn ở Việt Nam, ngày tối tôi phải lo việc bếp núc, không được đi đây đó. Qua Mỹ, tôi được đứa cháu nội dẫn đi sở thú, tôi mới biết mặt con khỉ già như thế nào.
 
13- CHỊU CHƠI
Một ông lão than:
 - Già rồi sức lực không còn dẻo dai như xưa khiến bà vợ cũng buồn.
Bác sĩ mỉm cười thông cảm và biên cho một cái toa.
Tuần sau ông lão lại đến, miệng cười toe toét, nói:
 - Thuốc của bác sĩ cho quả là thần dược. Ðêm bảy ngày ba vô ra không kể. Thiệt đã quá sức!
Vị bác sĩ cũng vui lây, hỏi:
 - Thế bà cụ bằng lòng lắm hả?
Ông lão trợn mắt:
 - Tui đâu có biết. Cả tuần nay tui đâu có về nhà.
 
14- NỖI KHỔ CỦA TUỔI GIÀ
Một ông lão ngồi trên bậc tam cấp trước nhà, nhìn đứa cháu nội đang bắt trùng đi câu. Không hiểu nghĩ gì, ông đến bên cạnh đứa cháu hỏi:
 - Nầy cháu, cháu kéo con trùng ra khỏi hang dễ dàng. Thế cháu có thể nhét con trùng mềm xèo vào hang trở lại không? Nếu cháu làm được, ông sẽ thưởng cho cháu mười đô-la.
Thằng nhỏ nhanh trí, chạy ào vào phòng vệ sinh, lấy chai keo xịt tóc, kéo con trùng ra ngay ngắn rồi xịt keo vào, khiến con trùn cứng đơ và nhét con trùng vào hang dễ dàng.
Ông lão khen:
 - Cháu thông minh lắm! Ðây, ông thưởng cho cháu mười đô-la.
Sáng hôm sau thằng bé cắp sách đi học thì ông nội nó gọi giật vào và nói:
 - Ðây, cho cháu thêm mười đô-la nữa.
Thằng bé hớn hở nói:
 - Úi chà! Ông nội chơi bảnh vậy ta!
Ông lão cười ruồi:
 - Không phải. Ðây là của bà nội mầy cho.
 
15- MỆT Ứ HƠI ANH ƠI!
Ðồ Bỏ hỏi Ðồ Tể:
 - Ðêm tân hôn ra sao mà mặt mày trắng bệch vậy?
Ðồ Tể thở dài:
 - Mệt ứ hơi anh ơi!
Ðồ Bỏ cười, hỏi:
 - Bộ vợ anh đòi hỏi ghê lắm hả?
 - Không phải vậy. Bả chỉ luôn miệng hỏi tôi: “Anh có yêu em không?”
 - Trả lời “yêu” là xong chứ gì.
Ðồ Tể nói:
 - Tôi cũng trả lời như anh nhưng bả lại bảo: “Anh nói bằng miệng em không tin đâu. Phải chứng minh bằng việc làm em mới chịu.”
Và đêm đó tôi phải chứng minh đến lúc nàng không hỏi nổi nữa mới thôi.
 
16- CHỈ MỘT VIỆC
Ba Xạo vừa bước vào nhà Tư Ển đã nói lớn:
 - Anh Tư chưa xong à? Trước khi qua, tôi đã điện thoại cho anh biết mà đến giờ nầy thay đồ vẫn chưa xong.
Chị Tư chen vô:
 - Ảnh thì như vậy đó anh Ba ơi! Chuyện gì ảnh làm cũng lâu lơ lâu lắc, chỉ mỗi một việc tui muốn ảnh làm lâu một chút cho tui nhờ thì ảnh lại làm nhanh như gà.
 
17- TẠI MÁ
Một cặp vợ chồng già sống với nhau trong không khí gia đình tẻ nhạt. Một hôm ông chồng đề nghị:
 - Bà à! Để nhớ lại cái thuở mình mới yêu nhau, tuần nào cũng hẹn hò gặp nhau ngoài công viên. Thật hạnh phúc biết bao! Bây giờ tôi ra ngoài công viên ngồi chờ rồi bà trang điểm và thay quần áo thật đẹp ra gặp tôi nhé.
Bà vợ vui vẻ nhận lời. Ông chồng ra ngoài công viên chờ dài cổ, đến gần 10 giờ tối vẫn chưa thấy vợ ra, bực mình trở về nhà thì thấy bà vợ đang ngồi đọc báo dưới ánh đèn.
Ông chồng tức giận hỏi:
 - Ủa! Sao bà không đi?
Bà vợ già ỏn ẻn đứng lên thưa:
 - Tại má hổng cho đi.
 
18-TRUYỀN NGHỀ
Một cao thủ truyền nghề cho đàn em:
 - Trong việc chinh phục người đẹp, không gì bằng sự kiên nhẫn và can đảm, là phải lì. Mầy cứ nghe tao, ngày mai mầy mua một bó hoa đến nhà nàng, gõ cửa. Chờ nàng ra mở, mầy cứ nhào lại ôm càn và hôn cho thắm thiết. Xong, mầy quỳ gối xuống, hai tay dâng bó hoa lên là ăn tiền.
Ngày hôm sau, cao thủ đến thăm đàn em, thấy đàn em mặt mày bầm tím, cao thủ hỏi:
 - Sao ra nông nỗi nầy?
 - Thì em cũng làm như đàn anh dạy, nhưng người ra mở cửa là má của nàng.
19- Được cô bạn cùng lớp tỏ tình, chưa kịp 'sướng' đã phải ngớ người vì... hớ.
Tôi đang ngồi học thì con bé ngồi bàn bên quăng qua cho mẩu giấy. Mở ra xem thì thấy “Mình thích bạn, mình hẹn hò nha”.
 Ôi trời!!! Khỏi phải nói, tâm trạng lâng lâng, tôi thích con bé từ đầu năm học cơ, mình quay sang cười mỉm với con bé một cái thật tình cảm.
Con bé e thẹn nói khẽ:
 - Anh đưa cho anh ngồi bên cạnh giùm em.
Khỏi phải nói tôi ức chế thế nào, vò nát mảnh giấy, quăng thẳng vô mặt thằng điên ngồi kế bên.
Nó ngơ ngác mở ra xem, cũng y như tôi, khoái chí, cười tủm tỉm rồi bảo:
-
Thích tôi sao không nói sớm, tôi cũng thích ông lâu rồi, mà ngại...

ST

Chuyện cậu bé phát báo ...

Vào năm 1951, tôi lên 9 tuổi. Vì gia đình quá nghèo, tôi đến xin bác Miceli nhận tôi vào việc phát báo - sau giờ học - cho một số gia đình ở vùng phụ cận thành phố Chicago (thuộc bang Illinois, Hoa Kỳ). Bác Miceli là chủ thầu phát tờ nhật báo American's Herald. Bác đồng ý với điều kiện tôi phải có chiếc xe đạp.
 Thân phụ tôi làm đến 4 nghề. Ban ngày Ba làm việc ở công xưởng. Ban chiều, Ba đi bỏ hoa cho các tiệm bán hoa. Ban tối Ba lái taxi cho đến nửa đêm. Vào ngày thứ bảy, Ba đi từng nhà để quảng cáo các bảo hiểm. Ba mua cho tôi một chiếc xe đạp cũ. Vừa mua xong, người ngã bệnh nặng phải vào nhà thương, chưa kịp tập cho tôi đi xe đạp.
 Thật ra bác Miceli không hỏi tôi có biết đi xe đạp không. Bác chỉ hỏi tôi có xe đạp không. Do đó tôi dắt xe đạp đến cho bác xem. Bác nhận tôi vào số những đứa trẻ phát báo cho bác.
 Tôi mang chiếc bị sau lưng và đặt các tờ báo trên ghi-đông xe đạp rồi dắt xe đi trên lề đường. Nhưng dắt chiếc xe đạp chất đầy báo, quả là cực hình! Sau vài ngày phát báo như thế, tôi đổi chiến thuật. Tôi bỏ xe đạp ở nhà và mượn cái giỏ đi chợ có bánh xe lăn của Mẹ. Tôi bỏ báo vào giỏ rồi kéo giỏ đi phát báo cho từng nhà.
 Nếu trời mưa hay có tuyết rơi, tôi cẩn thận lấy áo mưa của Ba phủ lên giỏ, để báo khỏi bị ướt. Tôi mất rất nhiều giờ để phát báo với chiếc giỏ đi chợ của Mẹ. Trong khi đó, nếu tôi biết đi xe đạp, chắc hẳn sẽ nhanh chóng hơn.
 Nhờ việc đi đến từng nhà bỏ báo, tôi bắt đầu gặp gỡ và quen biết hầu hết các khách hàng. Phần đông họ là người di dân thuộc nhiều sắc tộc khác nhau như Ý, Đức và Ba Lan. Có điều đặc biệt là ai ai cũng dễ thương và cư xử rất tốt với tôi.

Khi rời nhà thương về nhà, Ba tôi đi làm trở lại. Nhưng vì còn yếu nên người chỉ làm một công việc ban ngày mà thôi. Trong khi gia đình chúng tôi càng ngày càng lâm cảnh túng thiếu. Sau cùng, Ba Má quyết định bán chiếc xe đạp cũ của tôi. Vì chưa biết đi xe đạp nên tôi không ngăn cản cũng chẳng than trách gì!   Trong vòng 8 tháng phát báo, tôi nâng con số khách hàng từ 36 lên 59. Khách hàng mới thường do khách hàng cũ giới thiệu, hoặc đôi lúc gặp tôi trên đường đi, họ xin ghi tên vào danh sách khách hàng của tôi.
 Từ thứ hai cho đến thứ bảy, cứ mỗi tờ báo phát đi, tôi lãnh được một cắc. Riêng Chúa Nhật, tôi lãnh được 5 xu. Tôi thu tiền báo vào mỗi chiều thứ năm và giao tiền cho bác Miceli vào ngày thứ sáu. Mỗi lần thu tiền như thế, tôi nhận được tiền huê-hồng từ 5 đến 10 xu. Do đó, đôi khi tiền huê-hồng của tôi cũng cao bằng tiền bán báo của bác Miceli. Thật là điều may mắn, vì Ba tôi còn yếu chưa làm nhiều việc nên chưa kiếm nhiều tiền. Tôi giao tất cả tiền lãnh được cho Mẹ.
 Ngày thứ năm Vọng Lễ Giáng Sinh, 24-12-1951, như thường lệ, tôi đi phát báo và thu tiền nơi từng nhà. Nơi căn nhà đầu tiên, tôi bấm chuông cửa, nhưng không ai trả lời. Tôi sang căn nhà thứ hai, rồi thứ ba, thứ tư .. Cũng chẳng trông thấy một ai. Tôi đi gần hết các nhà khách hàng nhưng không ai trả lời cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng thực sự. Tôi tự nhủ:
 - Lạ thật, ngày mai là Lễ Giáng Sinh, vậy mà không người nào trả lời cho mình cả? Chẳng lẽ mọi người đều đi phố mua sắm vào buổi chiều Vọng Lễ Giáng Sinh sao?
 Do đó, khi đến căn nhà của bác Gordon, và nghe tiếng nói cùng tiếng nhạc từ trong nhà phát ra, tôi vui mừng vô kể. Tôi bấm chuông. Tức khắc cánh cửa rộng mở, bác Gordon tươi cười xuất hiện và kéo tôi vào phòng khách. Nơi đây, tất cả 59 vị khách hàng của tôi đều có mặt. Ở giữa phòng khách là chiếc xe đạp mới tinh, màu đỏ tươi như trái táo chín! Trước ghi-đông xe, lủng lẳng cái bị đầy ứ các phong bì.
 Còn đang bỡ ngỡ thì bác gái Gordon vừa chỉ chiếc xe đạp vừa nói:
 - Đây là món quà Giáng Sinh cho cháu. Tất cả các bác chung tiền mua cho cháu. Trong các phong bì có thiệp Giáng Sinh, tiền báo và tiền huê-hồng cho cháu.
 Tôi ngạc nhiên đến độ không thốt được lời nào. Tôi đứng im không nhúc nhích. Sau cùng, một bác gái khác ra hiệu xin mọi người im lặng. Bác dẫn tôi vào đứng giữa phòng khách và nói:
 - Cháu là đứa bé phát báo tuyệt vời nhất của các bác. Không một ngày nào báo thiếu hoặc báo đến trễ hay báo bị rách, bị ướt! Tất cả các bác đều trông thấy cảnh cháu đi trong mưa, đi dưới tuyết, còng lưng kéo cái giỏ đi chợ đầy báo! Do đó các bác nghĩ rằng cháu cần phải có chiếc xe đạp để đi phát báo.
 Tôi vô cùng xúc động và chỉ biết ấp úng hai tiếng CÁM ƠN. Rồi tôi nói đi nói lại nhưng cũng chỉ nói được hai tiếng CÁM ƠN mà thôi.
 Khi về nhà, tôi cẩn thận mở các phong bì. Tôi đếm được tất cả 100 mỹ kim tiền huê-hồng!
 Ngày Lễ Giáng Sinh năm đó, gia đình tôi mừng Lễ Giáng Sinh với trọn ý nghĩa, trong vui tươi và no ấm!!!
 Riêng tôi, tôi không bao giờ quên món quà Giáng Sinh và bài học mà các bác khách hàng trao tặng tôi vào ngày Vọng Lễ Giáng Sinh năm ấy:
 - Bạn hãy ngẩng cao đầu, đem hết tâm lực làm việc, dù cho công việc của bạn hết sức khiêm tốn như nghề phát báo, bỏ báo chẳng hạn ..
 (Câu chuyện của ông Marvin J.Wolf, người Mỹ).

8 thg 12, 2017

Thằng Tửu Tôi Tự Truyện

Thương thay Thái Thanh Tâm
Tuổi tới thời tư tám ( 48)
Tâm tính Tâm thẳng thắn
Trung thực thành  thật thà
Tôi thấy thế thì thương
Thưở thiếu thời tôi tới
Tâm trong tôi tâm tưởng
Tuổi trăng tròn tới trường
Trong thôn trăm tráng trai
Thích Tâm tán thập thò
Thanh Tâm thì thích thơ
Thể thao tôi tài tử
Trai tráng  thấy thế tức
Tìm tôi thử thách tài
Thi thố thử tu  tửu
Tửu từng tô từng tô
Tửu từng thùng từng thùng
Tôi tu tu tới tấp
Trai thôn thì thua thật
Thách tửu thì thiệt thân
Tôi tuôn tuồn thốc tháo
Thấy tôi tửu thành thạo
Tâm thỏ thẻ thì thầm...
Tôi thích thú thèm thuồng
The thé thét thẳng thừng
 Tính tôi thằng tráo trở:
"Tôi thích tửu thì thôi
Ta từ tình tuổi trẻ."
Thầy Thanh Tâm thấy thế
Tìm trai tráng trong thôn
Thế Tâm tới thành thân
Tên trai Tô Thất Thế
Thời Tâm trạc tứ tuần
Thế  tu từng tẹc tửu
Thúng to thóc trà trộn
Thành thùng tửu thơm tho
Thành tên thích  trở trò
Trông thấy thật  thê thảm
Tàn tạ tấm thân Tâm
Tôi thấy thương thâm trầm
Tôi thề : Thôi từ tửu!


 Trần Thị Thắm

VỊ TRÍ

Người ta có câu nói ví von: “Thả con cá sặt, bắt con cá rô”. Câu này có ý nói về chuyện “có qua có lại” khi đối xử ở đời với nhau, chứ chẳng mấy ai cho không bao giờ, bởi vì người ta quan niệm rằng cách thể hiện như vậy mới khả dĩ làm “toại” lòng nhau!

Cuộc sống luôn có nhiều loại tiệc tùng, liên hoan hoặc ăn mừng, từ nhỏ tới lớn, người ta tổ chức có ý nhắm vào “mối lợi” là vật chất – một dạng “tự kinh doanh” rất thực tế. Có những người được mời thì vui mừng và hãnh diện; có những người được mời lại thấy miễn cưỡng và cảm thấy khổ sở, bởi vì họ phải lo “chạy tiền” – hóa con nợ bất đắc dĩ.

Các loại tiệc mừng, người ta mời những người “mặt to, đầu lớn” là để được hãnh diện, được thơm lây. Chẳng phải tiệc tùng, khi thấy ai có “máu mặt” thì người ta thích bám theo, tìm cách tiếp cận để nói vài lời hoặc xin chụp hình, chẳng khác gì kiểu “cáo mượn oai hổ”, nhưng người ta lại biện hộ rằng “tiếng chào cao hơn mâm cỗ”. Ít ra người ta cũng có dịp để khoe mẽ, ngày nay gọi dạng đó là… “chảnh”. Nói chung, ai cũng muốn vị trí của mình phải cao hơn người khác.

Mà thật, cứ có dịp tiệc tùng thì sẽ rất dễ thấy nhiều người “chảnh” rõ ràng. Họ thích “nổi trội”, được ăn trên và ngồi trước, muốn chứng tỏ mình có “thế giá”, ưa khoe khoang đủ thứ, nhất là “cái mã” bề ngoài (trang phục, trang sức,…), nhưng người ta lại không muốn nhận mình là “ưa hình thức”, dù hoàn toàn rỗng tuếch. Ôi, thật chán ngán thay cái thói đời!

Đó là một dạng tự đề cao hoặc tự tôn, một kiểu kiêu căng “tinh vi” lắm. Phàm nhân vốn dĩ có “cái tôi” rất… TO, thế nên từ ngàn xưa, tác giả sách Huấn Ca đã chân thành khuyên người ta sống khiêm tốn: “Con ơi, hãy hoàn thành việc của con một cách nhũn nhặn thì con sẽ được mến yêu hơn người hào phóng. Càng làm lớn, con càng phải tự hạ, như thế, con sẽ được đẹp lòng Đức Chúa” (Hc 3:17-18).

Có nhiều hành động “tự” rất đáng có: tự hạ, tự lập, tự thú, tự nguyện, tự làm, tự học, tự tìm hiểu, tự nghiên cứu,… thế nhưng lại có những dạng “tự” rất nguy hiểm: tự tôn, tự kiêu, tự mãn, tự hại, tự tử, tự sát,… Một dạng “tự” là KHÔN (khéo, ngoan, giỏi), một dạng “tự” là KHỜ (dại, ngốc, ngu). Có thể nói rằng đó là hai dạng người chủ yếu trong nhân loại.

Biết được như vậy, chúng ta không còn lo tranh giành vị trí nữa. Điều quan trọng không phải là VỊ TRÍ mà là HƯỚNG ĐI. Đâu phải là “có râu ngồi đâu cũng lớn”, lớn để làm gì? Làm lớn mà làm láo thì có xứng đáng? Có quyền để hành người ta thì có xứng đáng để người ta nghe theo? Mua quyền, giành chức với nhau để làm gì? Chức quyền, địa vị hoặc danh vọng có là những thứ cần thiết để được Thiên Chúa ưu tiên cho vào Thiên Đàng?
Có thể nói rằng “ai sống khiêm nhường là người hoàn thiện”. Tuy nhiên, văn sĩ Lev Nikolayevich Tolstoy (1828-1910, người Nga, có tác phẩm nổi tiếng là “Chiến Tranh và Hòa Bình”, 1869) đã nhận xét: “Khi bạn ý thức được mình là người khiêm tốn thì bạn không còn khiêm tốn nữa”. Một câu nói đáng lưu ý, đầy tính triết-lý-sống. Bởi vì ý thức ở đây muốn nói tới việc “cố ý” hoặc “ra vẻ” khiêm nhường, đã biết, tức là bắt đầu giả dối. Tương tự, khi chúng ta nghĩ là mình vô vi là không vô vi rồi. Hay quá sức!

Trầm Thiên Thu

7 thg 12, 2017

VẺ ĐẸP CỦA ĐÁ THIÊN NHIÊN

ROCK FORMATION

Rock formations in Cappadocia , TURKEY ,Photo by Christian Clausier


Stunning rock formation, BRYCE CANYON

Rock, N_E Taiwan by Matthew Fang

Rock formations ZHANGJIAJIE

Unusual rock formations on the Kuril Islands, Russia

The Giant's Causeway rock formation


Color and texture is amazing, B Bochkoltz

Wave rock formation in Arizona, USA, Marie

Natural rock formation - Fish rock

awesome rock formation, C Cuenka

Amazing rock formations Blue Canyon - Hopi Indian Reservation Land , Arizona .
S Bensimra

Reed Flute Cave - Guilin , China , G Lemarlec

Beautiful rock formation

The volcanic rocks on the shore of Briar 's Island , Nova Scotia ..
B Niklasson

Spider Skin Texture of the skin of a spider, with a hair root and pollen grains
remains adhered to the skin Courtesy of CARBAJO MARIA


Geologist's Rainbow - Petrified Rocks, AZ, Linda Covert

Sunset Through The Keyhole - Monument Rocks - Western Kansas
D Williams

Weathered Rock Formations ‾ East Zion , Utah , D Williams

Fly Geyser Rocks, rich colors given by minerals, D Williams

Caves in Lagos , Portugal , D Williams

The Weeping Eye - Antelope Canyon , D Williams

Warraweena Sunset, Flinders Ranges , Australia , D Williams

Maijishan Caves , Tianshui , China , D Williams

Devetashka Cave, Bulgaria by Silvia

Spider Rock - Arizona , D Williams


Cave with a view of Sheep Island at Larrybane on the Antrim coast of Northern Ireland

Cả ngàn cá voi, cá heo đang dần chết tức tưởi

Đúng là như vậy, chính con người đã gây ra cái chết của chúng. Không chỉ dưới nước mà cả những động vật trên cạn. Đây là những hình ảnh mới nhất trong chương trình Blue Planet II của BBC cho thấy con người đã hủy hoại môi trường biển đến mức nào.

Theo Daily Mail, một con cá nhà táng cố gắng nuốt xô nhựa màu xanh vì tưởng nhầm là thức ăn hay chim hải âu chết vì ăn phải tăm nhựa là những hình ảnh đau lòng mới xuất hiện trong chương trình Blue Planet II của BBC.

Chương trình Blue Planet II đã thu hút 17 triệu lượt người xem ở Anh và hàng trăm triệu người xem trên toàn thế giới. Đây là bộ phim tài liệu nhằm hối thúc các chính phủ tập trung giải quyết vấn nạn rác thải nhựa trên biển.

Trong chương trình, Lucy Quinn, chuyên gia đến từ Nhóm Điều tra Nam cực, sẽ lý giải vì sao chim hải âu lại chết dần chết mòn vì ăn phải rác thải của con người.


Cá voi cố gắng nuốt xô nhựa vì tưởng là đồ ăn.

Quinn nói số lượng chim hải âu ở phía nam Georgia và phía nam Đại Tây Dương đã suy giảm mạnh trong 4 thập kỷ qua, đa phần là bởi hệ quả của việc con người vứt đồ đi biển bằng nhựa và nhiều rác thải khác.

“Chim hải âu có thể nôn ra thức ăn mà chúng không thể tiêu hóa, từ đó chúng ta sẽ biết chúng đã ăn phải những gì”, Quinn nói. Theo đó, các nhà nghiên cứu phát hiện chim hải âu nuốt phải túi nhựa và các sản phẩm từ nhựa.

Giải thích vì sao chim hải âu chết dần chết mòn, Quinn nói: “Điều đáng buồn là có bàn chải đánh răng bằng nhựa lọt qua dạ dày. Những rác thải nhỏ như vậy có thể giết hại con chim”.


Chim biển chết vì rác thải nhựa của con người.

Blue Planet II sau đó đưa người xem đến với cảnh cá nhà táng cố gắng nuốt xô nhựa màu xanh vì tưởng nhầm rằng đó là thức ăn. Cá nhà táng là một loài bộ bộ cá voi. Chúng được coi là sinh vật biển lớn nhất hành tinh với kích thước có thể lên đến 45 tấn và những chiếc răng dài 17cm.

Chuyên gia David Attenborough nói trong bộ phim tài liệu: “Ô nhiễm công nghiệp và việc vứt rác bừa bãi cần phải chấm dứt vì sự tồn vong của sự sống trên biển”.

Sally Hamilton, giám đốc tổ chức Orca chuyên bảo vệ sinh vật biển như cá voi, cá heo nói mối đe dọa từ rác thải nhựa có thể khiến nhiều loài sinh vật đứng trước nguy cơ tuyệt chủng.


Rác thải nhựa đang trở thành mối đe dọa khiến nhiều loài sinh vật biển đứng trước nguy cơ tuyệt chủng.

“Hình ảnh chân thực và đáng buồn trong chương trình Blue Planet II nhấn mạnh mối đe dọa với sinh vật biển ngày nay”, Hamilton nói.

Hamilton nhấn mạnh: “Túi nhựa có ảnh hưởng lớn đến ô nhiễm hệ sinh thái biển. Nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Hàng ngàn tấn rác thải nhựa, đồ nhựa dùng một lần trôi nổi trên biển đang giết hại cả ngàn cá voi và cá heo”.
ST

6 thg 12, 2017

Tỏ Tình Người Ấy


Yêu em, anh chẳng ngại gì!
Rừng đao, biển lửa có khi cũng liều
Hay là em nhận lời yêu
Đăng lên facebook xem nhiều like không!

Mỗi năm có một mùa đông
Ai mà ôm suốt gấu bông cả đời
Hay thôi, em cứ nhận lời
Mùa đông sắp tới có người cầm tay

Mình quen nhau bấy lâu nay
Tính ra ngót nghét chục ngày có dư
Cớ sao em vẫn chửa : Ừ! ?
Để yêu nhau thật, giống như phim Hàn

Thôi nào, em quyết định mau
Kẻo tình yêu sẽ nhuốm màu phôi phai
Giá như em hóa hoa hồng
Anh thành phân bón ta gài vào nhau.

Tư Híp

5 thg 12, 2017

Trả Treo


Ông Vua xe hơi, Henry Ford sau khi chết được đưa lên Thiên đàng. Tại cổng Thiên đàng có Thánh St Peter chờ sẵn để đón ông Ford.

Vừa gặp Ford, Thánh Peter cho biết:
- "Ford, hồi còn sống, ngươi đã làm nhiều việc công ích cho xã hội, như sáng chế phương pháp làm việc dây chuyền cho kỹ nghệ xe hơi làm thay đổi cả thế giới. Với thành quả như vậy, ngươi sẽ được một ân huệ là có thể chuyện trò với bất cứ ai ở Thiên đàng này đây !".
Suy nghĩ vài giây, Ford xin được gặp Thượng Đế. Thánh Peter dẫn Ford đến gặp Thượng đế.
Vừa gặp Thượng đế, Ford hỏi ngay:
- Thưa Ngài, lúc Ngài chế tạo ra đàn bà, Ngài đã suy nghĩ gì?
Thượng đế nghe xong bèn hỏi lại:
- Ngươi hỏi như vậy là ý gì?
Ford liền trả lời:
- Trong sáng chế của Ngài có quá nhiều sai sót: Phía trước thì bị phồng lên, phía sau thì bị nhô ra. Máy thường kêu to khi chạy nhanh. Tiền bảo trì và nuôi dưỡng quá cao. Thường xuyên đòi hỏi nước sơn mới. Cứ đi 28 ngày là lại bị chảy nhớt và không làm việc được. Chỗ bơm xăng và ống xả lại quá gần nhau. Ðèn trước thì quá nhỏ. Tiêu thụ nhiên liệu thì nhiều kinh khủng khiếp.
Thượng Đế nghe qua liền bảo:
- Ngươi hãy đợi một chốc lát để ta xem lại bản thiết kế cái đã !.
Đoạn, Thượng Đế bèn cho gọi toàn bộ Kỹ sư Thiết kế và Cơ khí trên Thiên đàng lại để xem lại quá trình, sau một thời gian họ đã trình báo cáo lên cho Thượng Đế. Xem xong, Thượng đế phán:
- Ford, những lời ngươi vừa nói hoàn toàn chính xác. Phát minh của ta thật sự quá nhiều sai sót, nhưng nếu tính trên phương diện kinh tế thì hiệu quả lại rất cao: Có gần 98% đàn ông trên thế giới xài sản phẩm do ta chế tạo, trong khi chỉ chưa đầy 10% đàn ông xài sản phẩm của ngươi.
ST

Tại sao đừng bao giờ bỏ ăn sáng?

Theo một nghiên cứu mới nhất, bỏ ăn sáng có thể làm tăng nguy cơ đái tháo đường và bệnh tim.


Nhóm nghiên cứu ở Bath và Nottingham (Anh) đã phát hiện ra rằng mỡ ở những người béo phì đáp ứng ứng insulin ít hơn người gầy và giảm cân ở nhóm này liên quan với tổng lượng mỡ trong cơ thể.

Trong 6 tuần, các nhà nghiên cứu đã chia 49 người trưởng thành (20 người béo phì, 29 người bình thường) thành 2 nhóm: ăn sáng mỗi ngày trước 11h hay nhịn đến bữa trưa.
Trong đó, nhóm ăn sáng sẽ “nạp” 350 calo trong 2 tiếng sau khi thức dậy và thêm ít nhất 700 calo vào lúc 11h mỗi ngày.

Trước và sau 6 tuần, các nhà nghiên cứu sẽ đo mức độ chuyển dưỡng, phản ứng khi đói, các chỉ số khối cơ thể, dấu hiệu tim mạch, chuyển hóa. Họ cũng sẽ được đo lượng mỡ và hoạt động của 44 gen và protein then chốt.

Nhóm nghiên cứu cũng tìm hiểu về cách các tế bào mỡ lấy đường khi đáp ứng với insulin.
Kết quả cho thấy, ăn sáng sẽ kích thích các tế bào mỡ “tiêu hóa” đường hơn là tích trữ nó.
Quá trình này cũng giúp điều chỉnh insulin, kiểm soát đường máu và ngăn cơ thể tích mỡ, gây ra bệnh đái tháo đường và tim mạch.
Trưởng nhóm nghiên cứu, BS. Javier Gonzalez, chuyên gia sinh lý học của ĐH Bath, cho biết: “Hiểu rõ phản ứng của mỡ với những gì chúng ta ăn sẽ giúp định ra chiến lược rõ ràng hơn để đáp ứng cơ chế chuyển hóa phù hợp với cơ thể”.
Nghiên cứu này một lần nữa củng cố thêm quan điểm bữa sáng là bữa ăn quan trọng nhất trong ngày vì giúp giảm béo phì, điều hòa sự trao đổi chất và cung cấp năng lượng bền vững, giúp bạn vượt qua ngày dài.
Các nghiên cứu trước đó cũng cho thấy mối liên quan giữa ăn sáng với sức khỏe như: ghi nhớ và tập trung tốt hơn, giảm cholesterol xấu và giảm nguy cơ tăng cân.

Bỏ bữa sáng còn khiến chu kỳ no đói bị ảnh hưởng.
Khi bạn thức dậy, đường huyết thường ở mức thấp và ăn sáng sẽ giúp bổ sung, cải thiện chỉ số này.
Nếu bạn không nhận "nhiên liệu" từ thực phẩm, bạn có thể cảm thấy bị cạn kiệt năng lượng và có thể sẽ ăn nhiều vào cuối ngày. Cùng với đó là nguy cơ xơ vữa động mạch hay tích mỡ, cholesterol và mảng bám trong thành động mạch.
Theo DM

3 thg 12, 2017

MÓN QUÀ ĐÊM GIÁNG SINH

Chiều hôm đó, khi Anh từ văn phòng bước ra thì anh nhìn thấy một chú bé cứ đi vòng quanh chiếc xe mới sáng loáng cuả mình mà ngắm nghía. Khi thấy Paul tiến lại gần, cậu bé liền hỏi: “Đây là chiếc xe cuả chú hả?”
Anh gật đầu “Đó là món quà Giáng Sinh mà chú đã nhận từ người anh trai đấy?”.
Cậu bé thật kinh ngạc: “Ý chú là anh trai đã tặng nó cho chú và chú không mất đồng nào cả? Cháu ước gì mình…”, cậu bé ngập ngừng.
Anh nghĩ mình biết cậu bé muốn ước điều gì, chắc cậu bé ước gì mình có được người anh như thế. Nhưng không phải như vậy …
-Cháu ước- cậu bé nói- Cháu có thể trở thành một người anh như thế!
Anh nhìn cậu bé với ánh mắt ngạc nhiên. Và bất ngờ, Anh đề nghị:
-Cháu có thích đi dạo một vòng trên chiếc xe này không?”
- Ồ vâng, cháu rất thích”.
Sau khi đi được một quãng, cậu bé quay về phía Anh với ánh mắt rạng ngời:
-Thưa chú, chú có thể chở cháu về nhà một chút được không?
Anh mỉm cười, anh nghĩ chắc cậu bé muốn cho hàng xóm thấy mình đã về nhà trên một chiếc xe đẹp như thế này đây mà. Nhưng một lần nữa Anh lại nhầm lẫn.
-Ngôi nhà có những bậc thềm kia kià chú! cậu bé chỉ.
Khi xe dừng lại, cậu bé nói Anh chờ cậu một chút rồi vội chạy vào nhà. Chẳng bao lâu sau đó, Anh thấy cậu ta đi ra, tay bế cậu em nhỏ bị liệt đôi chân. Cậu ngồi xuống bậc thềm cuối cùng, và chỉ vào chiếc xe mà nói:
-Chiếc xe này đấy, Buddy, nó giống như lời anh kể chứ?”. Cậu bé ngừng một chút rồi nói: “Anh trai cuả chú ấy đã tặng nó cho chú nhân dịp Giáng Sinh. Và một ngày nào đấy, anh cũng sẽ mua cho em một chiếc như vậy …Khi ngồi trên đó, em sẽ có thể ngắm được những cảnh đẹp cuả thành phố trong đêm Noel”.
Anh mở cửa xe và bế cậu em lên xe, rồi cả ba bắt đầu cuộc dạo phố, ngắm cảnh nhộn nhịp cuả thành phố đêm Giáng Sinh.
Giáng Sinh năm ấy, bên cạnh món quà vật chất nhận được từ người anh trai của mình, Anh còn nhận được một món quà từ cuộc sống - đó là bài học “cho còn hạnh phúc hơn cả nhận”. 

nguồn: Web (PB storm)

Bi kịch tắt đèn thời nay

 – Để giúp học sinh đào sâu suy nghĩ, cô giáo dạy tiết văn về tác phẩm Tắt đèn quyết định hỏi thêm một câu nữa:
– Các em hãy cho biết chi tiết tối đen ở cuối truyện thể hiện bi kịch gì của chị Dậu ?

Học sinh giơ tay đếm không xuể:
– Thưa cô, theo em bi kịch đây là vấn đề môi trường!

Cô giáo trợn mắt:
– Môi trường? Em giải thích coi!

– Chị Dậu muốn hưởng ứng Giờ trái đất, nhưng đèn đuốc đã tắt hết rồi nên không biết tắt thêm thứ gì nữa!

Lớp phó học tập đứng lên phản đối:
– Bạn nói thế mà nghe được à! Thời chị Dậu chưa có điện, tắt đèn đây là đèn… dầu, bi kịch của chị Dậu là xăng dầu liên tục lên giá nên không có tiền thắp sáng!

Hoảng hồn vì thấy cả lớp vỗ tay tán thưởng lớp phó, cô giáo lập tức chấn chỉnh:
– Không phải thế! Bi kịch của chị Dậu mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều chứ đâu chỉ là chuyện tăng giá nhiên liệu. Nào, suy nghĩ đi!

Chán nản vì thấy cả lớp bó tay trước một câu hỏi quá dễ, lớp trưởng đành xung phong:
– Thưa cô! Muốn làm rõ cái bi kịch ấy phải nhắc lại đoạn cuối: để có tiền nộp thuế thu nhập cá nhân cho chồng, chị Dậu lên tỉnh đi làm ôsin. Chủ của chị là một quan chức già, lợi dụng đêm tối đã mò vào buồng chị… Nguyên do bi kịch của đời chị nằm ở chính cái bóng tối ấy!

Cô giáo khéo léo gợi ý:
– Em nói chưa chuẩn lắm nhưng cũng tàm tạm. Thế thì đoạn kết của tác phẩm là bản án thích đáng để tố cáo ai?

– Không tố được vì thiếu chứng cớ cô ơi!

Cô giáo chưng hửng:
– Em nói thế là sao?

– Vì vợ chồng chị Dậu đã thủ sẵn camera, nhưng tối quá không quay được clip sex thì lấy gì tố cáo?


Thấy chưa ?
Có đôi vợ chồng trẻ vào tham quan một trại chăn nuôi.
Người chủ trang trại giới thiệu với khách một con gà trống có ưu thế sinh sản.
-Chủ trang trại: Bây giờ là 10 giờ. Con trống này từ sáng tới giờ đã đạp mái 16 lần.
-Vợ: Anh thấy chưa.
-Chủ trang trại: Nó đạp 16 lần nhưng với 16 con mái khác nhau.

-Chồng: Em thấy chưa ????!!!

Mệt ứ hơi anh ơi!

Ðồ Bỏ hỏi Ðồ Tể:
 - Ðêm tân hôn ra sao mà mặt mày trắng bệch vậy?

Ðồ Tể thở dài:
 - Mệt ứ hơi anh ơi!

Ðồ Bỏ cười, hỏi:
 - Bộ vợ anh đòi hỏi ghê lắm hả?

 - Không phải vậy. Bả chỉ luôn miệng hỏi tôi: “Anh có yêu em không?”
 - Trả lời “yêu” là xong chứ gì.

Ðồ Tể nói:
 - Tôi cũng trả lời như anh nhưng bả lại bảo: “Anh nói bằng miệng em không tin đâu. Phải chứng minh bằng việc làm em mới chịu.”
Và đêm đó tôi phải chứng minh đến lúc nàng không hỏi nổi nữa mới thôi.
ST