22 thg 7, 2017

TIẾNG ĐÓNG CỬA VỀ ĐÊM

Tôi vừa chuyển đến nơi ở mới, cứ gần nửa đêm đang lúc ngủ ngon, tôi lại bị thức giấc vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở lầu trên và tiếng chân lộp cộp rất khó chịu.
Nhiều ngày kế tiếp nhau, vẫn tiếng đóng cửa và tiếng giày khua vào đúng giờ ấy khiến tôi không sao chịu nổi. Mẹ tôi khuyên: “Thôi con à, chúng ta mới đến, con đừng vội, kẻo làm mất lòng hàng xóm”.

Tôi đem chuyện ra than thở với mấy người trong xóm. Có người khuyên: “Bà và chị cố gắng chịu đựng tiếng đóng cửa đó một thời gian. Chắc sẽ không lâu đâu…”
Rồi người ấy nói tiếp: “Nửa năm trước, người cha bị tai nạn xe mới qua đời; còn người mẹ hiện đang bị ung thư giai đoạn cuối, nằm liệt giường, không đi lại được. Tiếng đóng cửa đó là của người con về khuya. Hoàn cảnh khá đáng thương, xin bà và chị thông cảm !”

Cậu thanh niên này mới chỉ độ 16 tuổi. Tôi tự nhủ: “Trẻ người non dạ, cố chịu đựng thôi”.
Thế nhưng, tiếng đóng cửa vẫn tiếp tục xảy ra. Tôi quyết định lên lầu nhắc nhở. Cậu bé mở cửa, hốt hoảng xin lỗi: “Dì thứ lỗi, cháu sẽ cố gắng cẩn thận hơn…”
Thế nhưng, cứ khi tôi vừa thiu thiu giấc ngủ, tiếng đóng cửa quen thuộc lại vang lên đập vào tai tôi như thách thức. Mẹ tôi an ủi: “Ráng đi con, có lẽ nó quen rồi ! Từ từ mới sửa được…”

Rồi khoảng một tháng sau, đúng như lời mẹ nói, tiếng đóng cửa đột nhiên biến mất !
Tôi nằm trên giường nín thở lắng tai nghe, tiếng khép cửa thật khẽ, và bước chân nhẹ nhàng cẩn thận. Tôi nói với mẹ: “Mẹ nói đúng thật !”
Nhưng tôi bỗng bất ngờ… khi thấy hai mắt mẹ tôi ngấn lệ. Mẹ tôi nghẹn ngào nói: “Mẹ thằng bé trên lầu đã ra đi rồi, tội nghiệp thằng bé, ban ngày đi học, đêm đến quán chạy bàn. Nó cố gắng đi làm thêm để kiếm tiền chạy chữa cho mẹ, nhưng rồi bà ấy vẫn không qua khỏi…"

Trong tình hàng xóm, tôi sắp xếp thời gian viếng xác người phụ nữ ấy. Cậu bé cúi thấp đầu, tiến đến gần tôi và nói: “Thưa dì ! Nhiều lần cháu làm dì mất ngủ, cháu xin dì tha lỗi”. Rồi cậu nói trong tiếng nấc: “Mẹ cháu mỗi ngày một yếu, nói không được, nghe không rõ, cháu phải đóng cửa thật mạnh để mẹ biết cháu đã về, có thế bà mới an tâm ngủ. Nay mẹ cháu không còn nữa, dì ạ…”

Nghe câu chuyện, tôi bỗng cảm thấy như bị ù tai, lệ từ hai khóe mắt tôi bỗng tuôn trào ra…
Tôi thấy mình quả là vô tâm, thiếu cảm thông với hoàn cảnh của người khác. Cảm thông là tối cần trong các mối quan hệ và lòng khoan dung là quà tặng đáng giá nhất trên đời.
KHUYẾT DANH

SAO LẠI PHẢI TỨC GIẬN ?

Xưa có một cô gái rất dễ nổi nóng trước những chuyện nhỏ nhặt. Cô cũng biết như vậy là không tốt nên tìm đến một vị cao tăng để nghe giảng kinh Phật cho tâm hồn tĩnh lặng.

Vị cao tăng nghe xong, không nói một lời mà dẫn cô đến một gian phòng, khóa cô lại bên trong và bỏ đi. Cô tức giận la hét, quơ tay múa chân, rồi chạy khắp phòng. Quát mắng hồi lâu, vị cao tăng vẫn không mở cửa. Cô bắt đầu chuyển sang van xin, vị cao tăng vẫn lặng yên. Cuối cùng, cô cũng yên lặng.

Lúc này, vị cao tăng đứng bên ngoài mới hỏi: "Cô còn tức giận không ?" Cô trả lời: "Tôi đang tức mình tại sao lại đến đây để chịu khổ thế này." – "Ngay cả bản thân mình, cô còn không tha thứ thì làm sao có thể tĩnh tâm được ? Vị cao tăng nói rồi quay đi.

Một lát sau, vị cao tăng trở lại hỏi vọng vào: "Cô còn tức giận không ?" Cô trả lời: "Không tức giận nữa." – "Tại sao ?" – "Tức giận cũng không giải quyết được gì." Vị cao tăng tiếp lời: "Cơn tức giận khi chưa nguôi sẽ càng khiến cô bị áp lực và dĩ nhiên nó không giải quyết được điều gì cả…"

Lần thứ ba vị cao tăng đến trước cửa, cô liền nói: "Tôi không tức giận nữa, bởi chẳng có gì đáng tức giận cả." – "Còn biết đáng hay không đáng tức, có thể thấy trong lòng vẫn còn vướng bận là vẫn còn nỗi tức giận trong lòng."
Lúc vị cao tăng sắp quay lưng đi, cô vội hỏi: "Thưa đại sư, vậy cái gì gọi là tức giận ?" Vị cao tăng mở cửa cho cô, rồi cầm ly trà đổ xuống đất. Cô gái trầm ngâm hồi lâu không nói gì, sau đó cảm tạ rồi đi.

Tại sao phải tức giận ? Tức giận chính là dùng cái sai của người khác để trừng phạt bản thân. Cuộc sống quanh ta còn biết bao điều thú vị, biết bao niềm vui và hạnh phúc, tại sao phải phung phí thời gian để tức giận chứ ?
KHUYẾT DANH

20 thg 7, 2017

Bỏ ngay cách bảo quản dưa hấu sau nếu không muốn vi khuẩn nhiều hơn 300 lần

Bảo quản thực phẩm luôn là vấn đề được rất nhiều người quan tâm. Nhưng có nhiều cách bảo quản khiến cho vi khuẩn tăng cao. Đài MBN Hàn Quốc công bố một nghiên cứu rất đáng chú ý.



Quả dưa hấu thường to nên mỗi khi bổ quả dưa ra ít khi nào chúng ta ăn hết 1 lượt. Vậy phần dưa hấu còn lại bạn thường bảo quản như thế nào? Rất nhiều bạn cẩn thận nên dùng màng bọc thực phẩm bọc lại rồi cho vào tủ lạnh đúng không? Ai cũng nghĩ bọc dưa hấu lại rồi thì hoàn toàn an tâm nhưng thật ra vi khuẩn vẫn phát sinh không tưởng nhé.
Để chứng minh điều này, đài MBN Hàn Quốc kết hợp với Viện nghiên cứu An toàn vệ sinh thực phẩm đã làm 1 thử nghiệm nhỏ. Cùng theo dõi để biết kết quả bạn nhé.
Cách thực hiện thí nghiệm:

Bước 1:
- Đầu tiên, người ta mang 1 quả dưa hấu và cắt ra 2 miếng dưa giống nhau.

Bước 2:
- Dùng màng bọc thực phẩm bọc lại 1 miếng dưa thật kỹ.

Bước 3:
- Miếng dưa còn lại thì cắt nhỏ cho vào hộp nhựa/thủy tinh có nắp đậy kín.

Bước 4:
- Sau đó, họ cho cả 2 phần dưa hấu vào tủ lạnh và để trong 3 ngày.

Bước 5:
- Sau 3 ngày, người ta lấy dưa hấu ra và cho vào máy phân tích kiểm tra lượng vi khuẩn trên mỗi phần dưa hấu.

Kết quả cuối cùng cho thấy, phần dưa hấu bảo quản bằng hộp có nắp đóng kín chứa khoảng 290 con vi khuẩn trong 1g dưa hấu. Còn khi bảo quản bằng màng bọc thực phẩm thì lượng vi khuẩn tăng lên chóng mặt là 82.000 con trong 1g dưa, cao hơn gần 300 lần.

Với kết quả đáng kinh ngạc này, giáo sư Kim Seo Hyun ở khoa Dinh dưỡng thực phẩm đã giải thích rằng, khi bảo quản dưa hấu bằng màng bọc thực phẩm thì vi khuẩn, thuốc trừ sâu từ phần vỏ có thể lan sang phần thịt dưa hấu. Vì thế, giáo sư cũng khuyên rằng trước khi cắt dưa hấu, để bảo đảm sức khỏe thì bạn cũng nên rửa vỏ dưa cho thật sạch.

Và nếu ăn dưa hấu còn thừa thì bạn nên cắt dưa nhỏ ra và cho vào hộp nhựa/ thủy tinh rồi cho vào tủ lạnh là an toàn nhất. Tuy nhiên, nếu bạn bảo quản dưa hấu quá lâu cũng không an toàn nhé, càng lâu thì vi khuẩn càng dễ sinh sôi hơn. Do đó, thời gian bảo quản dưa an toàn cho sức khỏe thì tối đa là 2 – 3 ngày thôi bạn nhé.

Bí mật trên quần đảo thiên đường Nhật Bản (OKINAWA)

Ít người biết, ở giữa vùng hải đảo xinh đẹp của đất nước mặt trời mọc ẩn giấu một quá khứ đau thương.

alt
Ít người biết, ở giữa vùng hải đảo xinh đẹp của đất nước mặt trời mọc ẩn giấu một quá khứ đau thương, làm chạnh lòng mọi du khách tới đây thăm quan.
alt
Quần đảo Okinawa, Nhật Bản nối tiếng là thiên đường nhiệt đới với biển xanh, cát trắng, nắng vàng, cảnh sắc non xanh nước biếc thu hút hàng ngàn đợt du khách tới đây nghỉ hè hằng năm.
alt
Nhưng không nhiều người biết đảo Okinawa còn là chiến địa của hầu hết các trận đánh trên mặt đất của chiến dịch Băng Sơn trong Thế chiến II. Trong trận chiến kéo dài 82 ngày ấy, khoảng 95.000 thành viên quân đội Nhật Bản và 12.510 lquân đội Mỹ đã thiệt mạng.
alt
Đài tưởng niệm Hòa bình ở Công viên Hòa bình Quận Okinawa có tên của 149.193 người gốc Okinawa, khoảng một phần tư dân số đảo, đã bị giết hoặc tự sát trong Trận Okinawa và Chiến tranh Thái Bình Dương.
alt
Vì vậy, ngoài quang cảnh tuyệt đẹp và khí hậu chan hòa thích hợp để nghỉ dưỡng, Okinawa còn nổi tiếng với những hang động với quá khứ u ám còn sót lại sau trận đánh Okinawa trong Thế chiến II.
alt
Thời kỳ cuối chiến tranh thế giới thứ hai, chính quyền Nhật bắt đầu rải truyền đơn tuyên truyền từ máy bay lên quần đảo Okinawa trước khi hạm đội Hải quân Hoa Kỳ tràn lên đảo vào năm 1945. Do những lời tuyên truyền nặng nề và sự hoang mang mà chiến tranh đem lại, hầu hết người dân Okinawa đều không chọn phe nào, họ chỉ đơn thuần trốn vào các hang động và hầm mộ, chờ đến khi chiến trận kết thúc và hòa bình được lặp lại.
alt
Trên đảo có tất cả năm hang động, mỗi hang động đều rộng lớn và có vẻ đẹp riêng, trong đó nổi tiếng nhất là Chibichiri. Trước khi những vụ nổ bom làm sập con đường nối xuyên giữa cửa động Hạnh Phúc và cửa Động Đau thương, người ta có thể chiêm ngưỡng một đường hầm rộng dài gần 2,5 km giữa hai cửa động của hang Chibichiri.
alt
Cả hai hang động này đều từng là nơi trú ẩn của khoảng 1.300 và 3.000 người dân suốt gần ba tháng. Những người đàn ông sẽ đi ra ngoài thu thập thức ăn, trong khi phụ nữ, trẻ em và người già ở lại trong hang tối, sống mòn mỏi chờ đợi chiến tranh kết thúc.
alt
Vào cuối cuộc chiến, binh lính Nhật nhận được chỉ thị phải tự sát để giữ mình trong sạch, giữ trung thành với Tổ quốc chứ không được phép đầu hàng quân đội Hoa Kỳ. Nhiều người dân cũng tự sát vì cùng lý do đó. Những người lính và dân thường quyết định tự kết liễu mạng sống của họ trong các hang động khác nhau trên khắp quần đảo Okinawa.
alt
Tại động Hạnh phúc, hai người tài xế taxi từng làm việc ở Hawaii đã cố gắng thuyết phục 1.500 người dân Okinawa đừng tự tử khi lực lượng quân đội Hoa Kỳ tiếp cận hang. Bởi vì những người lái xe nói cả tiếng Anh và tiếng Okinawa bản địa, nhóm người trốn trong động Hạnh phúc quyết định tin tưởng một lần và đầu hàng lính Mỹ. Họ nhanh chóng được đưa đến trại tị nạn ở Nago và phần lớn đều đã sống sót sau thời kỳ chiến tranh.
alt
Tuy nhiên, động Đau Thương lại không được may mắn như vậy. Hơn 2.700 người, có cả phụ nữ và trẻ em, đã tự sát ngay trong ngày mà những người ở động Hạnh Phúc đầu hàng.
alt
Ngày nay, bạn có thể tìm thấy các tác phẩm điêu khắc rùng rợn cảnh người dân quằn quại cố hướng lên cửa động, cảnh người mẹ ôm đứa con đang chết dần trên tay mình và hình ảnh sọ người chất chồng lên nhau quanh Đình tang lễ như đài tưởng niệm của một sự kiện lịch sử mà bi kịch.
alt
Người ta đồn rằng ngay ở cửa động, bạn cũng có thể nhìn thấy xương của những đứa trẻ, phần lớn bị sát hại bởi chính cha mẹ mình để ‘cứu vớt chúng’ khỏi tay quân đội Mỹ. Ngày nay, thỉnh thoảng tiếng gào khóc thê lương vẫn được nghe thấy văng vẳng khắp núi rừng.
alt
Người dân địa phương thường đến các hang động để cầu nguyện cho linh hồn những thành viên trong gia đình họ đã thiệt mạng ở đó.
alt
Đến Okinawa du lịch, bạn có thể khám phá vẻ đẹp ngoạn mục của các hang động. Hãy nhớ mang theo đèn pin và pin dự phòng,mang thêm quần áo chuẩn bị để lấm bùn bẩn nếu bạn có dự định khám phá nhiều hơn là chỉ hang động đầu tiên. Hãy cố gắng đừng để bị mắc kẹt mà đèn lại hết pin, không có ánh sáng nhé.
alt
Nhưng cũng đừng quá lo lắng nếu chuyện đó xảy ra. Tìm kiếm và lắng nghe tiếng nước chảy, và men theo con suối nhỏ chạy qua tất cả các hang động, bạn sẽ tìm được đường ra ngay thôi. Hãy cẩn thận canh chừng dơi, rắn, hay thậm chí là những quả bom mìn sót lại sau chiến tranh. Nhưng thực sự không quá nguy hiểm đâu.
alt
Vậy, nếu bạn đang muốn tìm một nơi cho kỳ nghỉ hè để vừa có thể nghỉ ngơi, thư giãn, vừa học hỏi nền văn hóa và lịch sử sâu sắc, lại có thể thử thách chính mình trong một cuộc phiêu lưu hấp dẫn, hãy lên kế hoạch cho một chuyến du lịch đến Okinawa nhé.
ST
__._,_.___

19 thg 7, 2017

Good News...Cancer

Tìm thấy hoạt chất khiến tế bào ung thư “tự sát” trong 30 phút
Theo kết quả nghiên cứu do nhóm các nhà khoa học của trường Đại học Rutgers và Hunter (Mỹ) thì các nhà khoa học Mỹ đã phát hiện ra một hoạt chất trong dầu ô liu có thể khiến các tế bào ung thư “tự sát” trong 30 phút.
 Theo kết quả nghiên cứu do nhóm các nhà khoa học của trường Đại học Rutgers và Hunter (Mỹ) công bố trên Tạp chí Phân tử & Tế bào ung thư, hoạt chất oleocanthal trong dầu ô liu có thể tiêu diệt được tế bào ung thư có tên lysosome.

Cần phải hiểu oleocanthal có trong dầu olive extra-virgin thu được sau lần ép đầu tiên. Đây là loại dầu oliu tốt nhất được sản xuất bằng phương pháp ép lạnh giữ được nguyên mùi vị, không có chất bảo quản hay thêm bất cứ phụ gia nào.
Cụ thể, sau khi áp dụng xử lý oleocanthal lên các tế bào ung thư, các nhà khoa học thấy rằng các tế bào ung thư chết rất nhanh trong chưa đến 30 phút. Trong khi đó, chết tế bào theo chương trình cần khoảng 16-24 giờ.
Bộ 3 nhà nghiên cứu ung thư Paul Breslin của Đại học Rutgers và David Foster và Onica Legendre của Trường Đại học Hunter đã phát hiện ra rằng các tế bào ung thư bị tiêu diệt bởi chính enzyme trong nó.
Chất oleocanthal đã phá vỡ các túi bào lysosome bên trong tế bào ung thư, nơi chứa các chất thải của tế bào. Về cơ bản, các nhà khoa học cho rằng các tế bào tự sát.
Ngoài ra, hợp chất này không gây tổn hại đến các tế bào khỏe mạnh, chúng chỉ tạm thời dừng chu kỳ sống của chúng, hay nói cách khác là “đưa chúng vào trạng thái ngủ”. Sau một ngày, các tế bào khỏe mạnh sẽ tiếp tục chu kỳ sống của mình.
“Sau một ngày, các tế bào khỏe mạnh phục hồi được chu kỳ. Tuy các tế bào ung thư có kích thước lớn hơn và nhiều lysosomes hoạt động tích cực hơn nhưng thực tế cho thấy các tế bào này bị tổn thương và yếu đi so với các tế bào khỏe mạnh.
Và chúng tôi vẫn chưa lý giải được điều này”, giáo sư Breslin nhận định.

Được biết, các thử nghiệm trên mới chỉ được thực hiện trong điều kiện phòng thí nghiệm, do đó, bước tiếp theo cần chứng minh được tác dụng của hoạt chất oleocanthal có trong dầu ô liu khi áp dụng trên cơ thể sống.
“Chúng tôi cần phải hiểu tại sao các tế bào ung thư lại trở nên nhạy cảm với chất oleocanthal hơn so với các tế bào khỏe mạnh khác”, David Foster, đồng tác giả nghiên cứu trên cho biết.
Theo báo cáo Ung thư công bố vào năm 2014 của Tổ chức Y tế thế giới WHO, trong năm 2012 có hơn 14 triệu ca mắc ung thư mới và hơn 8 triệu người tử vong vì căn bệnh này.
Vì vậy, phát hiên này được xem là một hy vọng mới trong việc tìm ra phương pháp chữa căn bệnh ung thư thành công.
Tác dụng phòng ngừa ung thư của dầu ô liu
Trong khi thử nghiệm hoạt chất trong dầu ô liu “tiêu diệt” tế bào ung thư trong vòng 30 phút vẫn đang còn nằm trong phạm vi phòng thí nghiệm thì tác dụng phòng ngừa ung thư của dầu ô liu lại được chứng minh bằng thực tiễn.
Các nhà khoa học của Trường Đại học Harvard (Mỹ) đã thực hiện một nghiên cứu với 26.000 người tham gia trong 8 năm.
Họ phát hiện ra những người ăn nhiều chất béo có lợi cho sức khỏe như dầu ôliu có thể giảm nguy cơ mắc bệnh ung thư lên đến 9%.
Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng chế độ ăn của người Địa Trung Hải có thể giảm nguy cơ bị ung thư, bệnh tim, bệnh tiểu đường, bệnh cao huyết áp và bệnh Alzheimer.
Mà thành phần quan trọng nhất trong các bữa ăn hàng ngày của người bản địa là dầu ô liu. Đây cũng được xem là yếu tố làm tăng sức khỏe và tuổi thọ của con người nơi đây.

Các món ăn của người dân vùng Địa Trung Hải đều chứa dầu ô liu.
Còn các nhà nghiên cứu thuộc Đại học Navarra (Tây Ban Nha) đã tiến hành cuộc khảo sát với 4.282 phụ nữ nước này.
Sau gần 5 năm theo dõi, họ rút ra kết luận những người thường xuyên dùng dầu ô liu nguyên chất trong bữa ăn thì giảm 62% nguy cơ mắc ung thư vú.
Dầu ô liu có chứa axit oleic, vốn tác động trực tiếp đến các tế bào ung thư gây đột biến gen và chất squalene giúp chống ôxy hóa.
Tác dụng khác của dầu ô liu
– Tốt cho tim: Dầu ô liu tự nhiên chứa 70 % axit béo không bão hòa đơn, từ đó giúp làm giảm sự tích tụ cholesterol trong máu và làm giảm vấn đề liên quan tới tim mạch.
– Tốt cho tiêu hóa: Dầu ô liu được sử dụng như một loại bài thuốc thải độc cho cơ thể, cải thiện đường tiêu hóa. Bạn có thể uống 1-2 thìa dầu ô liu trước bữa sáng để tránh tình trạng táo bón.
– Chống viêm và kháng khuẩn: Các phenol có trong dầu ô liu có đặc tính kháng viêm.

– Tốt cho xương khớp: Dầu ôliu nhờ chứa vitamin D và canxi giúp tăng cường chức năng đổi mới trong xương, thúc đẩy hệ xương phát triển, duy trì mật độ cho xương, giảm nguy cơ loãng xương.
– Giảm nguy cơ mắc đái đường: Dầu ô liu có tác dụng giảm nguy cơ mắc đái đường. Các chất dinh dưỡng giúp cải thiện sự đề kháng insulin và thúc đẩy điều hòa đường máu.
– Tốt cho gan và túi mật: Nếu sử dụng dầu ô liu hàng ngày, bạn sẽ giảm nguy cơ bị gan nhiễm mỡ và các rối loạn chức năng gan khác.
– Giảm cân: Dầu ô liu là một trong những nguồn thực phẩm tốt cho những người muốn giảm cân hoặc kiểm soát cân nặng.
– Ngăn ngừa thiếu máu: Quả ô liu giàu chất sắt, đây là một thành phần quan trọng giúp sản sinh ra hemoglobin, hoạt chất đóng vai trò vận chuyển oxy từ phổi đi khắp cơ thể.
– Làm đẹp: Dầu ô liu giúp cải thiện làn da, dưỡng tóc, dưỡng tay, chân…
ST

18 thg 7, 2017

Trái tim em, lồng ngực anh


Đây không phải là chuyện tình lâm ly, ướt át, mặc dù câu chuyện có thật và cảm động. Cô gái đã trao trọn trái tim mình cho chàng trai cho dù hai người không hề quen biết nhau.

Cô gái tên Abbey Conner, 20 tuổi. Chàng trai tên Loumonth Jack, 21 tuổi. Abbey đã từ biệt thế gian này để đi về một thế giới khác, thế nhưng trái tim cô mãi mãi thuộc về chàng trai, và chàng sẽ chẳng bao giờ quên được nàng suốt phần đời còn lại.
Câu chuyện từng được Bill Conner, ông bố của cô gái, kể lại nhiều lần cho nhiều người, những ai từng đọc thấy hàng chữ “Abbey’s Ride for Life” trên tấm biển gắn đàng sau chiếc xe đạp Trek của ông.

Ông Conner có hai người con, Abbey và anh trai cô là Austin, 23 tuổi. Trong chuyến vacation hơn 5 tháng trước đây, cả hai được tìm thấy nằm bất tỉnh, úp mặt sâu xuống nước trong hồ bơi của một khách sạn ở Cancun, Mexico. Người ta chỉ cứu được Austin, riêng Abbey bị tổn thương não nghiêm trọng. Cô được chuyển tới bệnh viện Broward Health Medical Center ở Fort Lauderdale, Florida. Tại đây, sau những cố gắng một cách tuyệt vọng, các bác sĩ tuyên bố cô đã chết não và đi tới quyết định giải phẫu để lấy nội tạng và các mô sinh học mà cô tự nguyện hiến tặng năm 16 tuổi khi cô mới thi lấy bằng lái xe
Cũng trong ngày ông Conner choáng váng nhận được thông báo về quyết định này, cách đó 670 miles đường chim bay, tại Lafayette, Louisiana, bố mẹ của một thanh niên da màu cũng được các bác sĩ ngậm ngùi thông báo về số phận không may của con trai mình. Jack đang nằm chờ chết trên giường bệnh vì chứng suy tim trầm trọng sau hai lần trụy tim. Sự sống chỉ còn đếm được từng ngày trên những đầu ngón tay, ngoại trừ phép lạ.
Và “phép lạ” đến với anh thật. Trái tim còn tươi rói của Abbey được cấy ghép kịp thời vào trong buồng ngực của Jack. Anh như được tái sinh.
Một người chết đi cho một người được sống. Trái tim Abbey dọn về nơi cư ngụ mới. Không chỉ trái tim thôi, cô hiến tặng đến bốn nội tạng, giúp cho bốn người trong độ tuổi từ 20 – 60 giành lại được sự sống trong cuộc chiến đấu với tử thần. Cô còn tặng cả đôi mắt đẹp của mình cho người khiếm thị ngắm nhìn được cuộc sống tươi đẹp muôn màu muôn vẻ.

Trái tim còn đập nghĩa là vẫn còn sự sống. Ông Conner tin chắc như vậy. Abbey, con gái ông, vẫn đang sống ở một nơi nào đó. Bằng mọi giá, ông phải tìm gặp đứa con yêu của mình.
Ông muốn rời khỏi nhà, tìm đến một nơi nào đó thật xa xôi để mong làm nhẹ bớt nỗi buồn phiền đè nặng trong lòng. Hơn thế nữa, ông còn muốn làm điều gì đó để tôn vinh cuộc sống ngắn ngủi và cao đẹp của con mình.
“Tôi muốn làm cách nào để mọi người nhận thức được ý nghĩa, sự cần thiết, tầm quan trọng và lòng nhân ái của việc hiến tặng nội tạng mình khi lìa đời.” Conner chia sẻ điều này với những người thân và nảy ra ý tưởng: với chiếc xe đạp Trek của mình, ông sẽ thực hiện chuyến đi suốt chiều dọc nước Mỹ, từ Madison, Wisconsin, quê nhà ông, đến tận Ft. Lauderdale, Florida, nơi ông nhìn mặt con gái mình lần cuối để quảng bá, vận động mọi người hưởng ứng việc làm tốt đẹp này.  
“Tại sao không?” Conner nói. “Có gì ghê gớm lắm đâu, và chẳng thấm thía gì so với nghĩa cử của con gái tôi. Tôi thực sự mong muốn ngày càng có thêm nhiều người tham gia vào việc hiến tặng nội tạng như Abbey đã làm.”
Với ý chí mạnh mẽ và tình yêu không bờ bến của ông bố, Conner quyết định thực hiện cho   bằng được việc này. Một mình một ngựa (sắt), ông lên đường ngày 22 tháng Năm, ngay sau ngày dự lễ ra trường của Austin, con trai ông, tại University of Wisconsin-Milwaukee.
“Tôi tin rằng Abbey cũng muốn tôi làm điều ấy,” ông nói. 
Tình không biên giới 
Khi Jack được Louisiana Organ Procurement Agency thông báo về cuộc hành trình “Abbey’s Ride for Life” của ông Conner, anh tìm cách liên lạc với ông và nói rằng gia đình anh rất vui mừng được đón tiếp ông trong chuyến đi miệt mài ấy.   
Sau bốn tuần lễ rong ruổi, vượt 1.400 dặm đường, ông Conner đã gặp được Jack tại Baton Rouge Louisiana vào đúng ngày Chủ Nhật Father’s Day. Trước mắt ông là chàng thanh niên da màu, vóc dáng thư sinh, tóc tai cắt ngắn, quần áo chỉnh tề. Trông Jack có vẻ hiền lành, dễ mến và ông có cảm giác thật gần gũi như từng quen biết nhau tự bao giờ.
Cả hai như bị hút vào nhau trong cái ôm dài đến hơn một phút. Nước mắt họ ứa ra.
Jack lần lượt giới thiệu gia đình mình, ông bà, bố mẹ, anh chị em, những đứa cháu… Hai ông bố, da trắng và da màu, ôm chặt lấy nhau, rưng rưng dòng lệ.
Da màu, thì đã sao! Ngay lúc này đây, ông Conner và mọi người ở quanh ông không ai nghĩ tới chuyện da trắng, da vàng, da đen, da nâu. Hơn lúc nào hết, chuyện màu da, màu tóc, màu mắt… hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì. Điều thực sự có ý nghĩa là, trái tim Abbey trong lồng ngực Jack đã mang hai gia đình xa lạ lại gần với nhau. 
Đấy không phải là tính cách của Abbey đó sao? Conner còn nhớ, cô bé từng kể ông nghe một cảnh trong cuốn phim mà cô xem đến hai lần, “To Sir, with Love”. Ông thầy giáo bị đứt tay và cô nữ sinh tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy máu của ông thầy da đen cũng màu đỏ tươi giống như máu cô vậy.”
Trái tim Abbey và hình hài Jack cũng thế thôi, cũng cùng chung dòng máu.
“Happy Father’s Day!” Jack mỉm cười bước đến bên ông, trên tay cầm gói quà.
Conner đón lấy, mở ra. Một chiếc stethoscope – ống nghe của bác sĩ. Ông thoáng ngạc nhiên nhưng rồi hiểu ra.
“Cám ơn cháu. Cái này hay đấy.”
“Với cái này,” Jack nói, “Bác sẽ nghe rõ tiếng đập của con tim cô ấy.” 

Conner lặng người đi mấy giây. Ông bật ra một tiếng nấc không giấu được, đưa cườm tay quệt ngấn nước mắt. Jack cởi tung nút áo để lộ vết sẹo dài chạy dọc trước ngực. Conner gắn ống nghe vào hai tai, áp đầu dây bên kia vào ngực Jack, đúng chỗ trái tim cậu. Không, trái tim con gái ông. Ông nhắm mắt lại, chăm chú lắng nghe… Lát sau, ông gỡ ống nghe, lặng im vài giây như cố trấn tĩnh, rồi buột miệng:
“Well, it’s working.”
“Oh yeah, definitely!” Jack đáp.
Không chỉ nghe rõ nhịp đập đều đều của trái tim, Conner còn nghe được cả tiếng thì thầm quen thuộc của Abbey, “Bố đến thăm con đấy phải không? Con vẫn ổn mà, Bố đừng lo cho con. Chỗ này, buồng ngực của Jack đấy, tốt lắm Bố à. Bố con mình vẫn gần nhau mà, phải không?”
Ông đã bao lần ôm chặt con mình vào lòng, bao lần nghe hơi thở con, nhịp tim con đập rộn ràng như thế này. Ông đã bao lần ôm ấp đứa con yêu, từ thuở cô còn bé bỏng, từ thuở mẹ cô còn sống, và cả những lần hai bố con xa nhau rồi gần nhau như thế này.
Conner cúi đầu thật sâu, hai mắt nhắm nghiền, nước mắt lại muốn ứa ra. “Đúng thế Abbey,” ông cũng thì thầm. “Bố đến thăm con đây. Bố đến thăm con để xem con đã ‘sống’ như thế nào kể từ ngày xa Bố. Sau cùng thì bố con mình đã gặp được nhau, phải không, ‘baby girl’ của Bố?” 

“Baby girl”, ông Conner nhớ từng gọi con bé như vậy.
“Cám ơn cháu,” ông ngước lên, mỉm cười với Jack.
“Thật là một phép lạ,” Jack nói. “Abbey giống như là bà tiên có phép mầu trong chuyện cổ tích. Cháu đã chết đi, rồi được sống lại. Cháu mang ơn cô ấy nhưng không có cách nào để trả ơn.”
“Đừng nghĩ đến chuyện đền ơn đáp nghĩa,” ông Conner mỉm cười với chàng trai. “Cách trả ơn tốt nhất là hãy sống tốt. Đơn giản là vậy. Sống như Abbey vậy, giúp đỡ người khác và mang niềm vui đến cho mọi người.”
“Cháu hiểu,” Jack nói nhỏ. “Cháu còn phải cám ơn Bác nữa.”
“Bác phải cám ơn cháu chứ,” Conner lại mỉm cười. “Nhờ có cháu mà Bác được gặp lại Abbey. Bác thật hạnh phúc.”
Conner ngắm nhìn chàng trai trạc tuổi con ông. Ông nhìn xuống chiếc ống nghe vẫn cầm trên tay, món quà đặc biệt Jack tặng cho ông. Trong đời mình, quả là ông chưa bao giờ nhận được quà tặng Father’s Day nào ý nghĩa hơn thế.
Nhờ có Jack, ông Conner biết được rằng trái tim con gái ông chưa có phút giây nào ngừng đập, có điều trái tim ấy đã dọn sang hình hài khác. Abbey đã cho không trái tim quý giá của mình. Cô đã cho không, không điều kiện, không có bất cứ sự lựa chọn nào. Dẫu cho hình hài ấy, da dẻ kia có như thế nào thì trái tim cô vẫn rộn ràng những nhịp đập yêu thương.
Tình yêu cô gửi vào trái tim là tình không biên giới. 
*
 Một mình một ngựa

Abbey lìa xa bố khi tuổi cô vừa tròn đôi mươi, tuổi tươi đẹp nhất của một đời người. Trái tim cô đang tràn đầy nhựa sống, tràn đầy ước mơ. Cô khao khát sống và thiết tha yêu đời. Cô theo đuổi ngành học Public Relations tại trường University of Wisconsin-Whitewater với ước mong có cơ hội mở rộng giao tiếp với nhiều người và cũng giúp được nhiều người.
Với Conner, con gái ông vẫn đang sống; hơn thế nữa, cô thực hiện được điều ước muốn là làm đẹp cho cuộc sống. Còn gì hơn thế nữa.
Với Jack, anh bắt đầu lại cuộc sống. Anh yêu cuộc sống hơn bao giờ. Jack sẽ trở lại trường học, sẽ nối lại những giấc mơ còn dở dang vì phải bỏ dở chuyện học hành. Anh sẽ đi tiếp con đường Abbey đã đi; hay nói một cách nào đó, anh đi theo tiếng gọi của con tim nồng ấm đang nằm gọn trong lồng ngực anh.
Chia tay gia đình Jack, ông Conner lần lượt ôm hôn từng người một trong gia đình anh. Sau cùng, ông lại ôm chặt lấy Jack, gục đầu lên vai anh, ngỡ như đang ôm ấp đứa con yêu quý của mình.

Và rồi Conner lại leo lên lưng chiếc xe đạp, lại tiếp tục lên đường. Ông phải đi cho hết cuộc hành trình. Lần này, ông có thêm bạn đồng hành là băng ghi âm tiếng nhịp đập con tim của Abbey mà gia đình Jack gửi tặng ông. Conner như được tiếp sức, ông cảm thấy sung sức hơn bao giờ.
Conner dự kiến ngày 10 tháng Bảy tới đây sẽ chạm “mức đến”, Broward Health Medical Center tại Ft. Lauderdale, Florida, là nơi Abbey đã được các bác sĩ giải phẫu lấy nội tạng. Nơi đây, ông sẽ thực hiện nốt việc sau cùng là rải tro con mình xuống lòng biển khơi, như một dấu chấm hết cho cuộc hành trình dài mãi đến 2.600 dặm trường.
Abbey yêu biển, cô sẽ về lại với thiên đường “biển xanh, cát trắng, nắng vàng” của Florida.

Trả lời các phóng viên báo chí về cuộc “hành trình đơn độc” trên lưng con ngựa sắt, ông Conner nói, “Tôi không hề đơn độc. Lúc nào Abbey cũng ở cạnh tôi. Một khi bạn làm điều gì có ý nghĩa, bạn sẽ không cảm thấy đơn độc.”
Conner tin tưởng một cách mạnh mẽ sẽ có nhiều người cùng đồng hành với ông. Trong lá thư ngỏ gửi cho báo chí kể về cuộc hành trình “Abbey’s Ride for Life” dọc nước Mỹ nhằm vận động việc ghi danh online để trở thành người hiến tặng nội tạng, có đoạn ông viết:
“Thật là ích kỷ khi bạn nhất định chôn theo bạn những gì có thể cứu vớt được mạng sống con người. Bạn không mất gì cả trong lúc mang được hạnh phúc đến cho những kẻ xấu số. Vậy tại sao bạn lại từ chối hay ngần ngại? Sớm muộn gì thì bạn và tôi cũng phải chết mà, làm sao tránh khỏi được. Vậy tại sao không làm cho cái chết của mình không vô nghĩa và phí phạm?”
“Nếu bạn muốn để lại một di sản,” ông viết ở một đoạn khác, “không có di sản nào quý giá hơn là giúp cho người khác được tiếp tục sống, một cuộc sống ý nghĩa.”
Phần tôi, rất lấy làm “tâm đắc” đoạn cuối lá thư của ông Conner:
“Bạn vẫn đến nhà thờ, nhà nguyện để cầu nguyện sau khi chết sẽ được lên thiên đường, phải không? Vậy tại sao bạn không làm việc đó? Lời nguyện cầu của bạn sẽ sớm được cứu xét.  Hãy trao tặng cho người khác những gì thượng đế đã ban tặng cho bạn. Đấy là lẽ công bằng. Bạn đâu cần phải mang theo tất cả, một khi thân xác bạn nhẹ nhàng thì bạn cũng dễ… bay lên tới thiên đường.” 
Lê hữu

15 thg 7, 2017

TÂM TĨNH LẶNG...

Cuộc sống này quá ngắn để yêu thương. Hãy sống cho thật an nhiên bạn nhé, để những bão giông của cuộc đời không thể nào chạm đến được tâm hồn của bạn. Hãy cùng Ohay điểm qua những câu nói cho phút giây tĩnh lặng...

Cuộc sống này luôn chuyển động từng giây, từng phút, chưa lúc nào và cũng sẽ không bao giờ ngừng lại. Và mỗi con người đều bị cuốn xoáy vào dòng chảy đầy cạm bẫy, chông gai, khó khăn và thử thách này. Có lúc bạn tưởng mình gục ngã, có lúc bạn thấy mình mệt mỏi, muốn buông xuôi tất cả nhưng lại không thể nào buông. Hãy nghỉ ngơi, hãy để tâm hồn mình được tĩnh lặng, lắng đọng mà suy ngẫm về cuộc đời, bạn sẽ thấy lòng nhẹ nhõm và thanh thản hơn nhiều.
Cuộc sống này quá ngắn để yêu thương. Nên hãy luôn yêu thương nhau khi còn có thể.
Khi bạn thức dậy vào buổi sáng, hãy nghĩ rằng mình còn sống 
là một đặc ân lớn lao được hít thở, được suy nghĩ, được tận hưởng và được yêu thương.
Nếu đã là con đường của bạn, bạn phải tự bước đi
Người khác có thể đi cùng, nhưng không ai có thể bước hộ bạn.
Trong cuộc đời này, có một số chuyện nhất nhất phải tự mình giải quyết.
 Dù đêm tối đến đâu, đường xa đến mấy thì vẫn cứ phải một mình kiên cường tiến lên phía trước.
Bạn không thể nào thẳng tiến bước trên đường đời cho đến
 khi bạn biết cho qua và học hỏi từ những thất bại, sai lầm và đau buồn trong quá khứ.
Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, đơm hoa kết trái bằng nụ hôn
 và kết thúc bằng những giọt nước mắt... 
Dù đó là giọt lệ buồn hay vui thì tình yêu ấy đã cho bạn 
những kỷ niệm thật ấn tượng và sâu sắc, là dấu ấn của tâm hồn 
và đánh dấu bước trưởng thành của bạn.
Hãy ngước lên cao để thấy mình còn thấp và hãy nhìn xuống 
thấp để thấy mình chưa cao.
Sao phải lo lắng về những thứ bạn không thể thay đổi?
 Hãy buông bỏ và tiếp tục tiến lên vì cuộc sống không chờ đợi ai.
Tầm nhìn của bạn sẽ trở nên rõ ràng chỉ khi bạn biết nhìn vào trái tim bạn. 
Ai nhìn ra ngoài, Mơ.
Ai nhìn vào trong, Thức Tỉnh.
Cuộc sống rất ngắn. Đừng lãng phí nó bởi nỗi buồn.
 Hãy là chính mình, luôn vui vẻ, tự do, và trở thành bất cứ gì bạn muốn.
Đừng nghĩ mãi về quá khứ. Nó chỉ mang tới những giọt nước mắt.
Đừng nghĩ nhiều về tương lai. Nó chỉ mang lại lo sợ.
SỐNG Ở HIỆN TẠI VỚI NỤ CƯỜI TRÊN MÔI NHƯ TRẺ THƠ.
 Nó sẽ mang lại niềm vui cho bạn.
Đừng nhìn dáng vẻ bề ngoài, vì đó là lừa dối.
Đừng vì của cải vật chất, vì có thể mất đi.
Hãy tìm người nào có thể làm bạn mỉm cười, bởi vì nụ cười
 mới có thể làm ngày âm u trở nên tươi sáng.
Có lẽ cuộc sống muốn chúng ta chọn lầm người trước khi gặp 
đúng người, để rồi chúng ta mới biết cảm ơn món quà của cuộc sống.
Hãy tự đặt mình trong vị trí của người khác. Nếu trong hoàn 
cảnh ấy bạn cảm thấy bị tổn thương, thì người khác cũng sẽ cảm nhận như vậy.
Người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải là người có mọi 
thứ tốt nhất, mà là người biết tận hưởng và chuyển những gì 
xảy đến với mình trong cuộc sống một cách tốt nhất.
Đừng sợ khi bị chỉ trích,
Nếu nó không đúng sự thật, bỏ qua nó.
Nếu nó không công bằng, tránh bị tổn thương vì nó.
Nếu nó khờ khạo, mỉm cười với nó.
Còn nếu nó đúng, học từ nó...
Học cách sống tức là học cách tự do, 
và tự do tức là chấp nhận việc gì phải đến sẽ đến.