Bảy giờ sáng. Chiếc Fiat nhỏ xíu băng qua cổng khách sạn, quẹo
trái ngay con đường đá, chui vô màn sương mù còn dày đặc của thành phố Barberà,
Tây Ban Nha. Cách Sant Cugat del vallès khoảng 30 km. Hugo chạy nhanh lên chiếc
cầu gạch, xe trượt dài qua phải.
– Chết!
Hugo đạp cứng bàn thắng. Tôi la.
– Nhả thắng!
Tôi chụp tay lái.
– Bẻ qua trái… Bẻ!
Bẻ… Qua trái! Chiếc Fiat trượt qua trái.
– Bẻ phải! Bẻ phải!
Hugo bẻ qua phải, chiếc xe tuột nhẹ rồi ngừng lại giữa cầu.
Hugo thở lớn.
– Phù!
Nó quay đầu nhìn lớp sương mù dày đặc dưới sông.
– Rớt xuống sông
là mình chết cóng liền!… May thật!…
– Bin bin.
Tiếng kèn xe sau lưng.
– … Tao sợ nước!…
Nên không biết bơi!
– Lạnh cỡ này! Biết bơi cũng chết!… Mày nhớ! trời lạnh thì sương mù đóng thành đá trên mặt đường, chạy nhanh dễ bị trượt! Trượt thì lái, không đạp thắng!…
Có tiếng giày lộp cộp trên đá. Một khuôn mặt đàn bà, cúi xuống
ngang cửa xe. Gõ.
– Cộp! Cộp!
Hugo quay kính. Anh chào.
– Hola!
– Hola!
Cô ta cười. Nụ cười giống như con bò Toro trước khi húc đấu
sĩ!
– Anh có nghĩ rằng,
mình đang đậu xe, cản trở giao thông trên cầu không?…
Hugo nhìn ra ngoài cửa xe.
– Sương mù làm xe
bị trượt!… Tôi văng tới đây!… Chưa kịp đậu lại… Cô ta lên giọng.
– Anh phải đậu sát vô lề!… Trước khi tán dóc
chuyện đời!
Cô gái mở túi da đeo bên hông, lấy xấp giấy, viết, bỏ vô
phong bì màu đỏ, đưa cho Hugo.
– Tặng anh phần
quà buổi sáng! Chúc một ngày còn lại… đẹp đẽ!
Cô ta bỏ đi. Lúc đó Hugo mới thấy cô gái mặc áo khoác và đội
nón vải màu xanh biển. Sắc phục của cảnh sát giao thông. Hugo nhún vai.
– Giấy phạt 50
Ơ-rô!… Mất hết 3 chai rượu chát! Lỗi tại tôi mọi đàng!
Chiếc Fiat chạy đi. Phôn kêu. Hugo nghe, nó cười.
– Dạ tụi cháu đang
ở Barberà, chiều mới về… Sương mù nên chạy chậm! Dạ! Hugo tắt máy.
– Cậu Andre gọi!
Ông đang chuẩn bị làm 3 món trừu đặc biệt cho bữa nhậu chiều nay! Vì có người
em út của ba tao về thăm! Vậy mình đi một vòng Barberà… Cho mầy coi đồn và pháo
tháp của quân đội Tây Ban Nha hùng mạnh thời thuộc địa… Thời mấy ổng đi vòng
quanh thế giới, cướp nước người ta!
Tụi tôi ở Barberà tới 2 giờ chiều.
– Ghé bar bên kia
đường ăn trưa!
Bar nhỏ, rất sáng, vì nằm ngay góc đường nên cửa kính trước
mặt và dọc hông. Nhiều người lớn tuổi ăn Tapas, uống bia.
Hugo tới quầy, mua mấy món Tapas trong lồng kính và gọi bia.
Tôi nhìn chung quanh… Hình như chỉ có tôi và Hugo là trẻ nhất! Rải rác ở các
bàn, toàn khách hàng lớn tuổi!
– Hugo! Tao có cảm
giác như đang nhậu trong nhà già! Tôi nói nhỏ.
Hugo cười.
– Gần đúng!… Barberà
là thành phố giàu, không thu thuế! Cuộc sống rất rẻ! Những người hưu trí dời về
đây sống… Cho nên mầy thấy toàn là dân già đi nhậu! Năm giờ chiều tụi tôi về tới
nhà.
– Hello cậu Andre!
Hugo và tôi cùng
chào. Cậu Andre cởi chiếc khăn trắng cột bên hông, ông đặt chai rượu xuống bàn.
– Ngồi đi! Bữa nay
cậu cho uống rượu Vodka Nordés của dân Catalan (Một sắc dân ở Tây Ban Nha), bốc
hơn Vodka Nga nhiều!
Cậu Andre ngồi xuống. Ngoài cửa, cô gái đẩy chiếc xe lăn vô.
Trên xe là ông già tóc bạc trắng. Người đàn bà Tây Ban Nha choàng khăn trắng,
có đôi mắt đẹp bước vô phòng. Ông Lucas đứng dậy. Ông nói với tôi. – Isla! Vợ!
Bà ngồi xuống, Hugo rót ly rượu. – Mời Isla!
Cậu Andre để món chính xuống bàn. Chiếc đùi cừu nướng, lớp
da ướp mật ong màu nâu vàng.
– Đùi cừu nướng kiểu
Catalan, ăn với ớt chua, cà tím nướng, sốt ớt ……
– Hola ông anh
Lucas! Xin mời!
Cô gái đẩy xe lăn tới sát đầu bàn. Tôi đứng dậy.
– Chào ông Lucas!
Tôi là H, bạn của Hugo! Ông Lucas bắt tay tôi.
– Hugo có nói! Nên
Andre làm bữa nhậu đãi tụi mình! Andre cầm một đĩa hột xoài lớn, để xuống bàn.
– Cừu hấp tái với
bắp cải mù tạt chua…
Ông vỗ vai tôi.
– Mỗi lần nhậu thịt
cừu. Ông Lucas thường kể chuyện oan gia của mình với những con cừu! Cậu sẽ được
nghe!
Tôi xiên miếng cừu hấp cho ông Lucas.
– Cám ơn!
Ông ta trầm ngâm nhìn miếng thịt cừu màu hồng vừa chín tới…
“Hôm đó đã 6 giờ chiều. Tôi ngồi uống ly rượu chát, nhìn cơn
mưa dầm từ sáng, hắt những hạt lách tách vô kính cửa sổ.
– Em ra chuồng,
coi chừng con cừu Motu đẻ!
Isla thay chiếc quần jean, đeo găng tay vải, ra chuồng cừu.
Lucas uống hết ly rượu. Có tiếng cừu kêu.
– Be! Be! Behe!
Và giọng Isla hoảng hốt
– Lucas! Lucas!
Lucas chạy ra chuồng.
Isla mặt xanh lè, hai tay ôm mặt. Chị đang đứng trước con cừu mẹ, vừa sinh đứa
con. Con cừu nhỏ đang nằm trên lớp rơm, đầu quay vô vách chuồng.
Isla run run
– Con Motu… Nó đẻ!…
Lucas cười. anh đưa hai tay.
– Thì nó đẻ… Đâu
có gì lạ!
– Anh coi đi!
Isla chỉ con cừu mới ra đời. Lucas bước tới, quay nó ra.
– Chúa ơi!
Lucas giật mình.
Con cừu mới đẻ có màu lông cừu đen bình thường. Nhưng hai
bàn tay, hai bàn chân và khuôn mặt là của đứa bé con… Một bé người, vừa được cừu
mẹ Motu sinh ra!
Lucas cúi xuống, bồng con cừu nhỏ trên tay.
– Đành chịu!
Anh nói với Isla.
Chị bước tới nhìn đứa bé cừu, ấp úng.
– Hay… Mình bỏ nó…
Lucas!
– Không được! Nó
là một con người!…
Lucas thở dài.
– Chúa đã trao!
Mình phải gánh!
– Nhưng… Mọi người
sẽ biết và dị nghị vì con “Cừu người”!
– Chuyện “Cừu người”
đã có từ xưa trong những lưu truyền của Tây Ban Nha! Nên họ cũng không hoang
mang lắm đâu…
– Nhưng em vẫn thấy
sợ!” …
Ông Lucas ăn hết miếng
cừu hấp, uống cạn ly rượu Vodka. Hugo rót vòng rượu mới. Ông giải thích.
– Chuyện cừu lai
người, hoặc người lai cừu là chuyện có thật, đã được truyền miệng tại Tây Ban Nha
cả trăm năm trước, có những nhân chứng chăn cừu gặp “Người cừu” lẩn trốn tại
vùng đồi cỏ ở cao nguyên Iberian… Cho nên tôi không bị sốc lắm như vợ tôi!
…
“Ba hôm sau thì con cừu nhỏ đã đứng và bắt đầu đi chậm trên
hai chân như một con người. Isla mua ít quần áo trẻ con mặc cho con cừu, để che
hết phần lông trên hai tay và chân của nó. “Bé Cừu” là tên mới của Isla đặt cho
con cừu nhỏ. Isla cho “Bé Cừu” ăn uống như người nên nó lớn rất lẹ. Chỉ 2 tuần,
đã đứng cao tới mép bàn ăn. Có hai điều làm cho “Bé cừu” khác với con người là.
Bé không nói được, và không có thể ngồi bàn ăn. Nên “Bé Cừu” phải ăn đứng. Nhờ
Isla chỉ. bé đã tự làm vệ sinh và tắm rửa. Lucas dọn căn phòng đọc sách thành
phòng ngủ cho “Bé Cừu”
Cuộc sống hằng ngày của Lucas, Isla và cái không khí tẻ lạnh
của trại nuôi cừu nhỏ bắt đầu thay đổi từ khi “Bé Cừu” chạy chơi khắp nơi và cười
be be như một con cừu con.
Một bữa tối. Cả nhà vừa ăn xong. Lucas đang uống ly rượu.
– Be! Be! Be!
Có tiếng cừu kêu trong chuồng. Lucas lấy khẩu súng shotguns
trên vách, chạy vô…
Vừa tới cửa chuồng. Trước mặt Lucas, đứng sát bầy cừu là một
con cừu đen cao lớn vạm vỡ như lực sĩ, với khuôn mặt người. Nó đứng trên hai
chân, tay cầm dao, mắt trừng trừng nhìn anh…
– Bằm!
– Anh bắn! Nhưng
con cừu đen phóng nhanh tới, chém một phát trúng vai anh… Nó phóng ra cửa, chạy
về hướng đồi cỏ! Anh vô chuồng. Con cừu Motu, mẹ của “Bé Cừu” đã bị cắt cổ chết!
Isla nói chậm.
– Một con cừu đen
to lớn, đứng trên hai chân như người!… Giống như “Bé Cừu” đã cắt cổ mẹ “Bé cừu…
Rồi tẩu thoát!… Em thấy có điều gì đang xảy ra giữa “Bé Cừu” với con cừu đen và
cái chết của mẹ “Bé Cừu”……
Cậu Andre để xuống bàn một đĩa hình chữ nhật. Ông nói.
– “Súng đạn” cừu ướp
tỏi, nướng! Món đặc biệt bữa nay!
Hugo cắt 4 hòn “đạn”, 4 cái “súng” ra làm 8. Nó chia cho mọi
người. Tôi lấy chai Vodka, rót đều. Tôi ăn một miếng “súng đạn” màu trắng ngà,
giống như gân bò hấp. Thơm và rất béo……
Sáng hôm sau. Lucas lái chiếc mô tô 4 bánh, chở “Bé Cừu” lùa
đàn cừu đi ăn trên đồi cỏ. Lucas lấy miếng bánh mì kẹp thịt bò nướng đưa cho
“Bé Cừu”
– Con ăn sáng và
có thể chạy chơi chung quanh đàn cừu! Nhưng không được đi xa!
Lucas nạp đạn vô khẩu shotguns, anh để trên xe, gần tay.
Lucas ngồi xuống cỏ, ăn miếng bánh mì. uống ly rượu chát. Anh mỉm cười nhìn “Bé
Cừu” đang chạy chơi với bầy cừu. Những con cừu con nối đuôi, vui vẻ chạy sau
lưng “Bé Cừu”. Cơn gió mát và vẻ bình yên trên đồi cỏ làm Lucas lim dim. Anh nằm
lăn ra cỏ, ngủ.
“Bé cừu” đang rượt bắt con cừu nhỏ…
– Be! Be! Be!
Đàn cừu lao xao, kêu lớn. Lucas mở mắt, anh lăn qua chụp cây
súng, nhìn lên. Bầy cừu chạy tản ra. Phía trên đồi cỏ, con cừu đen to lớn đứng
im trên hai chân nhìn “Bé cừu” đang chạy tới anh.
– Có lẽ đó là cha
của “Bé Cừu”
Isla nói trong bữa ăn tối.
– Vì hai người rất
giống nhau!
– Con cừu đen lớn
có vẻ giận dữ! Nó đang muốn làm điều gì đó! Em nên mang theo súng khi ra làm vườn!
Trời mưa từ sáng sớm. Lucas đang rải cỏ trong chuồng. Tiếng
Isla kêu khẩn cấp từ trong nhà.
– Lucas! Lucas!
Lucas cầm súng chạy vô.
– “Bé cừu” biến mất!
Cửa sổ phòng ngủ đã bị phá!
Lucas lấy khẩu
shotguns trên tường, chạy tới của sổ phòng ngủ của “Bé Cừu”.
Những mảnh kiếng bể nát nằm đè trên nhiều vết chân cừu, lớn
nhỏ.
Lucas chỉ những dấu chân đi về phía đồi cỏ. Anh nhảy lên chiếc
mô tô 4 bánh phóng đi. Trời mưa lớn. – “Bé Cừu”! “Bé Cừu”!
Lucas dừng lại, anh đứng trên xe kêu lớn. Có tiếng cừu kêu ở
phía trên đồng cỏ. Lucas rú ga, chạy tới hướng tiếng kêu. Chiếc xe tuột trên đất,
văng lớp sình về phía sau…
Lucas dừng xe, vuốt lớp nước mưa trên mặt. Anh kêu.
– “Bé Cừu”! “Bé Cừu”!
Gió thổi mạnh. Màn nước tạt qua. Trên bãi cỏ, ngay trước mặt
Lucas. Con cừu đen to lớn đang kéo lê “Bé Cừu” trên mặt cỏ.
– Bằm!
Lucas bắn một phát lên cao. Con cừu đen quay lại. Đứng sừng
sững dưới cơn mưa.
Một tay nó cầm con dao dài, tay kia nắm hai tay “Bé Cừu”. Bé
ngước mặt, kêu lớn.
– Be! Be! Be!
Anh cừu đen chĩa con dao vô mặt Lucas. Tay kéo “Bé Cừu” ra
sau lưng.
Lucas xuống xe, anh lên đạn.
– Anh trả “Bé Cừu” lại! Đó là con của tôi!
Anh cừu đen lắc đầu nhiều lần. Tay chỉ “Bé Cừu”, rồi chỉ vô
ngực mình! Lucas lớn giọng.
– Không! “Bé Cừu”
Do cừu mẹ Motu tôi nuôi, sinh ra tại chuồng của tôi… nhà của tôi!… “Bé Cừu” thuộc
về tôi! Là con tôi! Anh không được bắt đi!
Lucas chĩa khẩu súng. Anh cừu đen ngước mặt. Anh ta đập bàn
tay vô ngực mình.
– Bịch! Bịch! Bịch!
Anh bước tới chém xéo một nhát. Lucas nhảy lui. “Bé Cừu” từ
sau lưng anh cừu đen vùng lên, thoát ra, nó chạy thẳng tới ôm chân Lucas.
– Anh đi đi! Tôi
mang “Bé Cừu” về nhà!
– Bằm!
Lucas bắn một phát xuống bãi cỏ, bùn sình văng đầy mặt anh cừu
đen. Lucas dắt “Bé Cừu” tới xe mô tô, tay vẫn chĩa khẩu shotguns vô anh cừu
đen.
– KH…Ô Ô Ô…NG!
Anh cừu đen la lớn bằng tiếng người!
– AAAA…HHH!
Anh lao vô Lucas chụp tay “Bé Cừu” kéo mạnh, “Bé Cừu” văng
theo đà kéo của anh, nó té xuống cỏ, quay mặt nhìn Lucas, kêu cứu.
– Be! Be! Be!
– Bằm!
Lucas bắn vô anh cừu, nhưng anh ta đã nhảy tới, chụp lấy “Bé
Cừu”. Tay anh cừu đen đưa cao con dao dài… Xả một đường.
“Bé Cừu” bị chẻ từ bả vai xuống háng, tách làm hai mảnh, rớt
xuống cỏ.
– Bằm!
Lucas bắn. Nhưng anh cừu đen đã lăn tới, phạt ngang con dao,
xé rách một đường qua đùi Lucas. Rách chiếc quần jean, máu túa ra. anh té xuống,
khẩu shotguns văng đi… Anh cừu đen đứng lên, bước tới, đạp chân lên tay Lucas.
Tay phải đưa cao lưỡi dao dài… đâm xuống.
– Bằm! Bằm! Bằm!
Ba phát shotguns xé nát ngực anh cừu đen, anh ta văng ngược
ra sau, lưỡi dao bay đi. Anh cừu đen lảo đảo.
– Bằm!
Isla bắn thêm một phát, trúng ngay đùi anh ta… Anh cừu đen
quay lại, rú lên bằng tiếng người.
– K… H… Ô… N… G!
Anh ta bỏ chạy về phía bên kia đồng cỏ……
Hugo rót hết chai rượu cho mọi người.
. . . . . . .
Bà Isla cắt miếng đùi
trừu.
– Tôi bọc hai mảnh
thân của “Bé Cừu” vô bao tải, dìu Lucas tới xe mô tô. Chạy về nhà. Tối đó vợ chồng
tôi làm lễ an táng cho “Bé Cừu” và chôn nó sát bên mộ mẹ cừu Motu của nó…
Hồ Đắc Vũ

