Mẹ kể với tôi là họ tan vỡ năm tôi lên 2. Khi ấy còn nhỏ quá
nên tôi gần như chẳng có ký ức gì. Chỉ có vài mảnh trí nhớ vụn vặt về chuyện bố
lái xe tới trường mẫu giáo đón lúc tan học, sau đó bố cho tôi ra phố Tràng Tiền
ăn kem, cùng tôi chạy nhảy đi dạo bên bờ hồ.
Tôi càng lớn thì càng ít gặp bố hơn. Bởi vì ông đã có gia
đình đứa trẻ còn bé xíu hơn tôi. Thi thoảng bố nhắn tin hỏi thăm xem tình hình
học tập thế nào, cho tôi ít tiền tiêu vặt, còn lại thì chẳng có gì đặc biệt.
Bù lại tôi được mẹ và gia đình bên ngoại quan tâm rất nhiều.
Tôi cũng bận đi học đi làm, lo lắng đủ thứ cho bản thân nên chẳng có thời gian
suy nghĩ lung tung. Dù gì tôi vẫn ngưỡng mộ bố, bởi ông là người đa tài, giỏi
giang và có sự nghiệp riêng thành công đáng nể. Năm xưa bố mẹ chia tay cũng vì
không có tình cảm gắn bó, chứ bố chẳng phản bội gì mẹ nên tôi không có lý do gì
để ghét ông ấy.
Bố không đến mức bỏ mặc tôi nhưng chuyện gần gũi thân thiết
với con gái đầu lòng thì khá hiếm. Bố tôi dùng tiền để giải quyết mọi thứ, ông
nghĩ là đem tiền mua hạnh phúc thì tôi sẽ ổn. Hồi bé tôi cũng hay tủi thân vì
thiếu vắng bàn tay chăm sóc của bố, ghen tị với bạn bè khi chúng có gia đình đủ
đầy. Nhưng giờ trưởng thành rồi tôi thấy chẳng quan trọng nữa. Cuộc sống của
tôi với mẹ vẫn rất tốt, thoải mái tự do và chẳng thiếu thốn gì.
Thi thoảng bố hẹn đi
ăn thì tôi vẫn vui vẻ tới gặp. 2 bố con trò chuyện linh tinh, tôi cũng tò mò hỏi
dăm ba câu về gia đình riêng của ông ấy. Tuy nhiên thái độ của bố có vẻ không
vui. Ông thở dài không nói gì mấy, chỉ bảo hôn nhân lần 2 không suôn sẻ như ông
hi vọng. 2 đứa em cùng cha khác mẹ tôi cũng đã nhìn thấy trên Facebook của bố.
Ông chẳng bao giờ đăng hình vợ 2, nhưng con cái thì có, chứng minh bản thân là
một người bố tử tế có trách nhiệm.
Rồi chuyện gì tới cũng tới. Đùng cái tuần trước khi tôi đang
đi du lịch với bạn trai thì bố nhắn tin. Ông gửi cho tôi bức ảnh tấm thiệp cưới,
cùng vỏn vẹn mỗi câu:
“Đầu tháng 11 bố lấy vợ”.
Thật sự tôi vẫn có chút bất ngờ khi bố thông báo tin chuẩn bị
cưới vợ ba. Tính ra thì tôi không biết ông cưới vợ 2 lúc nào, nhưng 2 đứa con
trai riêng của ông cũng 14-15 tuổi rồi, nghĩa là ông tái hôn sau khi bỏ mẹ tôi
không lâu.
Giờ bố tôi gần 50 tuổi rồi, vậy mà ông vẫn miệt mài đi tìm hạnh
phúc mới. Lần gần nhất bố nhắc đến vợ 2 trước mặt tôi mới chỉ vài tháng trước
chứ đâu. Không rõ ông quen vợ thứ 3 lúc nào mà quyết định kết hôn nhanh thế?
Tôi hỏi ý kiến mẹ thì bà bảo con cứ đến dự đám cưới của bố
đi. 2 bố con chẳng có mâu thuẫn gì với nhau, đến ăn mừng một lát cũng không phải
việc gì ghê gớm. Dĩ nhiên là bố không mời mẹ, nhưng tôi là con gái lớn thì đến
dự cho phải phép.
Tôi chuẩn bị váy áo đơn giản nhẹ nhàng để tới đăm cưới bố
vào sáng nay. Trông ông vẫn phong độ lịch lãm, không hổ danh thần tượng từ nhỏ
của tôi. Thấy tôi xuất hiện thì bố vui lắm. Ông giới thiệu cô dâu mới với tôi,
khoảnh khắc ấy tôi muốn đông cứng lại khi nhận ra người phụ nữ ấy chính là… sếp
của tôi!
Vì không thân thiết trên công ty nên chuyện đời tư của sếp
tôi không hề hay biết. Ai ngờ cô ấy lại trở thành mẹ kế thứ hai của tôi! Đã thế
mẹ kế còn bằng tuổi tôi nữa. Chả hiểu bố nghĩ gì mà thích một người phụ nữ bằng
tuổi con gái mình?!?
Khoảnh khắc phát hiện ra thân phận của tôi xong sếp cũng bối
rối. Cô ấy không ngờ tôi lại là con gái lớn của chồng tương lai. Xấu hổ nên cô ấy
kiếm cớ đi chào hỏi khách ở chỗ khác, thái độ lúng túng khác hẳn với những lúc
quát nạt tôi ở văn phòng.
Ngồi trong bữa tiệc mà tôi chẳng nuốt được miếng nào. Có quá
nhiều điều tôi muốn thắc mắc với bố, đặc biệt là lý do ông chọn tái hôn thêm lần
nữa với một cô gái trẻ. Họ đến với nhau vì tình cảm đơn thuần hay vì điều gì
khác? Nghe quan khách xung quanh xì xào bàn tán về khoảng cách tuổi tác và
chênh lệch ngoại hình giữa cô dâu với chú rể mà tôi thấy ngại thay bố mình.
Chẳng lẽ ông là một người có tham vọng tầm thường như người
ta nói? Nếu đúng là vợ ba lấy bố vì tiền, còn ông thích gái trẻ, thì tôi thực sự
thất vọng quá rồi…
Tiểu Ngạn
(Thời nay chuyện này có cũng nhiều, nếu có tình yêu thật tình
thì tốt. ‘Chồng già vợ trẻ là tiên’. Người xưa quan niệm đàn ông lớn tuổi có sự
nghiệp, kinh tế ổn định, biết nhường nhịn, che chở, giúp người vợ trẻ có cuộc sống
an nhàn.)
