19 thg 7, 2019

Thời Gian Là Người Bạn Vô Hình Giúp Ta Hiểu Mọi Lẽ Trên Đời


Thời gian dẫu có thể xóa nhòa đi tất cả, nhưng rất nhiều chuyện trong dĩ vãng nay đã trở thành nhân duyên. Đối diện với điều ấy, mỗi người đều có những quan niệm, góc nhìn riêng của mình, đều có những lựa chọn, những kỳ vọng của bản thân.
Tôi của tương lai thân mến…
Năm đó có bao nhiêu chuyện tưởng chừng như hoang đường, thì nay cũng trở thành sự thật.
Nghìn sông đều có nước, nghìn núi đều có trăng, vạn sự trên đời đều không nằm ngoài Thiên lý.
Cuộc đời chính là một cuộc bể dâu, chuyện qua đi đã thành mây khói, những năm tháng sóng gió của cuộc đời qua rồi, ai là người không già đi? Có chăng chỉ những bậc tu hành giác ngộ mà thôi. Thời gian và năm tháng chẳng thể nào giữ được, tuy nhiên có những chuyện phải đợi năm tháng phôi pha ta mới dần thấu hiểu, và cuộc đời có những đạo lý mà chỉ thời gian mới đủ cho ta hiểu những điều ta không hiểu.

Đối với cuộc đời…
Thời gian cho chúng ta hiểu được rằng: Cuộc đời chính là quá trình khóc mà đến, cười mà đi, bạn chỉ cần hướng ánh mặt trời mà tiến, bước ra khỏi cái bóng của chính mình. Một khi cuộc sống không phải là diễn đài thực tập, mỗi giây qua đi đều là thực diễn.

Thời gian cho chúng ta hiểu được rằng: Hãy hưởng thụ cuộc sống khi còn có thể, đừng để những gì tốt nhất dành cho ngày sau. Hãy tìm hiểu những điều tốt đẹp quanh ta, ví như cùng với người thân đi dạo, trân quý hiện thực, có thời gian hãy ra ngoài đi đâu đó vài hôm, học được cách sống thiết thực cho mỗi từng phút giây chứ đừng sống trong quá khứ cũng như đừng đắm chìm vào tương lai.

Đối với sức khỏe…
Thời gian cho chúng ta hiểu được rằng: Thân thể khỏe mạnh mới là điều quan trọng nhất. Đừng để đến khi thân mòn lực tận mới hiểu ra rằng, trên đời này không có chiếc giường nào đắt giá bằng giường bệnh viện. Vinh hoa phú quý ấy cũng chỉ là vật ngoài thân, thân thể khỏe mạnh, tâm hồn thanh thản mới là cái gốc để làm người. Cuộc sống có rất nhiều trải nghiệm đã cho ta thấy rằng, rất nhiều thứ trên đời mà chỉ khi nào thực sự mất đi sức khỏe và niềm vui chúng ta mới hiểu ra và học cách trân quý. Và tình cảm cùng với sức khỏe cũng chính là một phần trong số ấy.

Thời gian cho chúng ta hiểu được rằng: Hãy học cách khống chế bản thân. Trung y có câu: Vui quá hại tâm, giận quá hại gan, bi thương thì hại phổi, lo sợ thì hại thận. Sức khỏe bản thân là vốn căn bản của mọi thứ trên đời mà dưỡng thân tốt nhất chính là: Khống chế tâm thái của chính mình.

Đối với tâm thái…
Thời gian cho chúng ta hiểu được rằng: Cần bảo trì sự tự tôn tự ái. Tự tôn ở đây chính là đối với vạn sự vạn vật trên đời thì đều phải dùng nhân lễ nghĩa khí mà đối đãi, tôn trọng người khác cũng chính là tôn trọng chính mình. Còn điều gọi là tự ái chính là mở rộng lòng mình, bao dung mọi việc, độ lượng mọi người, yêu thương người khác cũng giống như yêu thương chính mình.

Có một số người sau khi về hưu, rời xa khỏi môi trường làm việc quen thuộc, trở về với gia đình, cảm giác trống trải buồn chán, không có việc gì làm, bỗng nhiên cho rằng bản thân già rồi vô dụng, cuộc sống cũng trở nên vô nghĩa. Vậy nên làm người đến bước này điều quan trọng chính là sự tự tin, là sự vui vẻ lạc quan tích cực để đối đãi với vạn sự vạn vật trong cuộc sống. Hãy nhớ, làm người dù già đến đâu cũng không được có ý nghĩ: “Tôi đã già thế này rồi, làm như vậy sẽ khiến người khác chê cười…”.

Thời gian cho chúng ta hiểu được rằng: Làm người, điều cần buông bỏ thì nên buông bỏ, cần nghĩ thoáng thì hãy nghĩ thoáng ra. Có nhiều chuyện chỉ cần chúng ta xem nhẹ nhàng đi một chút, dũng cảm bước qua ắt mọi chuyện đều êm xuôi.

Đối với gia đình…
Thời gian cho chúng ta hiểu được rằng: Bạn đời mới là tất cả! Bạn đời chính là người cùng nắm tay ta qua tháng rộng năm dài, vượt qua muôn ngàn sóng gió, đêm đông gió lạnh, hay xuân về nắng ấm, tất cả chỉ có bạn đời là người gắn kết keo sơn với chúng ta.

Thời gian cho chúng ta hiểu được rằng: Con cái lớn rồi thì đừng quá bận tâm. Kỳ thực, thân làm cha mẹ, yêu thương bảo hộ quá thì yêu lại thành hại, buông tay tự lập thì ghét lại thành thương. Mọi chuyện trên đời đều có hai mặt, có tốt thì có xấu, có đúng thì ắt có sai. Bạn cho rằng đúng nhưng đôi lúc dưới góc độ người khác lại thành sai, bạn cho là sai đôi khi lại thành đúng. Vậy nên khi con cái đã lớn, đừng can thiệp quá nhiều vào những quyết định của con, thân làm cha mẹ chỉ nên đưa ra chỉ dẫn, đưa ra lời khuyên. Đây cũng chính là tôn trọng con cái và cũng là tôn trọng chính mình, gia đình cũng thuận hòa hơn.

Đối với bạn bè…
Thời gian cho chúng ta hiểu được rằng: Bạn bè không quan trọng ở nhiều hay ít, chân thành mới là đáng quý. Tình cảm bạn bè cũng giống như áo gấm thêm hoa, bạn bè quý nhất chính là: “Trong tuyết tặng củi”. Bao năm qua đi, có những tình cảm bạn hãy trân quý, trân quý.
Thời gian cho chúng ta hiểu được rằng: Hãy trang bị cho mình những niềm vui nhỏ, bất luận là cầm, kỳ, thi, họa, hay thưởng trà ngắm hoa. Khi một người có niềm đam mê làm bầu bạn thì ắt mỗi ngày đều là một ngày vui.

Đối với phẩm đức…
Thời gian cho chúng ta hiểu được rằng: Làm người hãy dưỡng thành tâm tính khoan dung độ lượng, học cách cảm ơn. Khoan dung chính là một cảnh giới của sự tu dưỡng, cảm ơn là một loại mỹ đức. Khi chúng ta có trái tim bao dung và cảm ơn với mọi chuyện trên đời, thì mỗi ngày đều là một ngày vui, mỗi ngày sống là một ngày có ý nghĩa. Lẽ nào bạn không muốn sống một cuộc sống ý nghĩa như vậy sao?

Khổng Tử từng nói: “Ta, 15 tuổi chí ở học hành, 30 tuổi có thể tự lập, 40 tuổi không còn nghi hoặc, 50 tuổi biết được mệnh Trời, 60 tuổi biết điều phải trái, 70 tuổi tâm theo ý mình, có thể làm một cách tùy ý nhưng lại không vượt quá quy tắc”. Khi đến một ngưỡng tuổi nhất định, chúng ta sẽ hiểu rằng dùng một trái tim vạn sự tùy duyên mà đối đãi mới là người thong dong trí tuệ.

Theo Soundofhope
Minh Vũ biên dịch

18 thg 7, 2019

Ngay cả khi tuyệt vọng nhất, đừng quên bạn vẫn còn những tài sản quý giá bên cạnh mình.


Có một người đàn ông 52 tuổi đến tìm tôi tư vấn. Bộ dạng của ông vô cùng tiều tụy, hoàn toàn tuyệt vọng, hoàn toàn chán nản. Ông luôn miệng nói “Hết cả rồi! Hết cả rồi!”, bước đi liêu xiêu như một người mất hồn.

“Tất cả ư?”, tôi hỏi.
“Tất cả”, ông ấy khẳng định một lần nữa như để minh chứng rằng cuộc sống của mình đã ở vào tình cảnh vô cùng tối tăm, u ám.
“Tôi không còn lại gì nữa cả. Tất cả đều đã mất sạch rồi. Không còn hy vọng gì nữa, tôi đã già đến mức không thể làm lại từ đầu nữa. Tôi đã mất hết lòng tin rồi”.

Tôi ái ngại lắng nghe những lời bi thương, thống thiết ấy. Bóng tối tuyệt vọng đã phủ đầy trái tim ông. Sự chán nản đã ăn mòn ý chí của ông. Ông hoàn toàn chẳng có bệnh tật gì. Bệnh của ông là “tâm bệnh”. Bộ dạng tiều tụy, các khớp chân tay co rút cả lại, ông ngồi ở đó cứ như một ông lão đã 92 tuổi đang đếm từng ngày cuối cùng trong viện dưỡng lão.
Tôi cố nén lòng, nói: “Được rồi, bây giờ chúng ta hãy lấy một tờ giấy để tính xem ông còn lại bao nhiêu tài sản nhé!”.
“Không cần đâu bác sĩ!”. Ông thở dài nặng nhọc cất lời: “Giờ tôi không còn lại gì cả. Chẳng phải tôi đã nói rất rõ với anh rồi sao?”.
“Không sao, tôi hiểu. Nhưng chúng ta cứ hãy xem thử lại một lần cuối”. Tôi hỏi ông: “Vợ ông còn sống cùng với ông không?”.
“Gì cơ? Đương nhiên, bà ấy thật sự rất tốt. Chúng tôi đã kết hôn 30 năm rồi. Dù tình cảnh có thê thảm hơn nữa, bà ấy tuyệt sẽ không bỏ tôi mà đi”.
“Tốt, hãy để tôi viết lại điều này. ‘Vợ vẫn còn sống chung với ông, bất kể xảy ra chuyện gì, bà ấy cũng đều sẽ không bỏ rơi ông…’. Con cái của ông thì sao? Ông có con cái không?”.
“Có chứ”. Ông trả lời: “Tôi có ba đứa con, chúng đều rất giỏi giang. Chúng nói với tôi rằng: “Bố, chúng con yêu bố. Chúng con sẽ luôn ủng hộ bố”. Tôi nghe xong thực sự rất cảm động”.
“Được, đây là mục thứ 2. Ba đứa con đều yêu quý ông, luôn ủng hộ ông. Ông có bạn bè không?”, tôi hỏi.
“Tôi có mấy người bạn rất tốt. Họ luôn sẵn sàng giúp đỡ tôi, cũng từng nguyện ý giúp tôi. Nhưng giờ thì chẳng ai có thể làm được gì nữa rồi. Họ không thể giúp tôi được nữa”.
“Vậy là ông có những người bạn thân nguyện ý giúp mình, hơn nữa đều rất tôn trọng ông. Nhưng tôi đang băn khoăn phẩm hạnh của ông thế nào? Có từng làm việc không tốt hay không?”.
“Tôi tự cảm thấy mình sống không hổ thẹn gì cả. Tôi luôn cố gắng làm những điều đúng đắn, không thẹn với lòng, cũng chưa từng hại ai”.
“Rất tốt. Chúng ta hãy chép vào đây thêm một dòng này: ‘Đạo đức tốt’. Sức khỏe của ông gần đây thế nào?”.
“Tôi hoàn toàn ổn, hiếm khi mắc bệnh. Tôi thấy mình là một người khá khỏe mạnh. Nhưng gần đây tôi luôn chán nản, buồn khổ, cảm thấy cuộc đời đã kết thúc từ lâu”.

“Nước Mỹ thế nào? Ông cảm thấy mình còn cơ hội ở đất nước này chứ?”.
“Đây là đất nước duy nhất mà tôi muốn ở lại trên thế giới này cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay”.
Tôi lại hỏi ông: “Ông có tin rằng Chúa sẽ giúp mình hay không?”.
Ông hơi bối rối, nhíu mày một chút rồi nói: “Tôi vẫn tin vào Chúa cho đến lúc giã từ cõi đời này. Khi ấy, tôi mong Chúa sẽ tha thứ những tội lỗi, xóa sạch mọi khổ đau cho mình”.
“Được rồi. Bây giờ chúng ta hãy xem lại tờ giấy này nhé, xem ông còn lại những thứ gì”, tôi nói.
1. Một người vợ tốt: Đã kết hôn hơn 30 năm, bất kể xảy ra chuyện gì, bà ấy cũng đều sẽ không bỏ rơi.
2. Ba đứa con đều rất quý mến, hết lòng ủng hộ.
3. Có những người bạn thân luôn xem trọng và nguyện ý giúp đỡ.
4. Có đạo đức, không làm chuyện hổ thẹn với lương tâm.
5. Khỏe mạnh, không bệnh tật.
6. Sống trên đất Mỹ, nơi đáng sống nhất thế giới.
7. Tin vào Chúa.
Tôi chìa tờ giấy ra trước mặt ông, nói: “Tôi nghĩ ông vẫn còn có rất nhiều tài sản. Nhưng lúc đầu ông lại bảo với tôi rằng mình không còn lại gì”.
Người đàn ông ngượng ngùng đón tờ giấy từ tay tôi, nhìn chằm chằm vào đó hàng chục phút như đang cố đọc kỹ từng dòng chữ. Bất giác ông ngẩng mặt lên, hai hàng lệ ứa ra từ khóe mắt. Tôi thấy môi ông run lên, dường như đã không giữ được bình tĩnh.
Đoạn, ông nấc lên thành tiếng, lấy hai tay che mặt, rồi bật khóc nức nở. Tôi ngồi lặng lẽ bên ông, nhìn ông khóc ngon lành như một đứa trẻ đang hối lỗi. Ông ngẩng đầu lên, nói: “Tôi đã nghĩ mình chẳng còn gì cả. Tôi thật tồi tệ, ngu ngốc. Hôm nay tôi đã định tự sát sau khi gặp anh. Tôi đã chuẩn bị cho mình một liều thuốc ngủ. Nhưng tôi đã hiểu rồi, đã hiểu rồi… Chúa không bao giờ bỏ rơi tôi!”.
Ông không chờ tôi đáp lời, lặng lẽ đứng dậy, bắt chặt tay tôi, đóng sập cửa phòng bước ra bên ngoài. Trời chợt đổ mưa nhưng ông vẫn đầu trần bước đi dưới con phố. Dáng vẻ ấy hoàn toàn khác với lúc ông đến với tôi. Có lẽ, điều duy nhất ông muốn làm lúc này là trở về nhà, ôm thật chặt vợ và 3 đứa con của mình vào lòng mà nói lời yêu thương vậy…

***
Cuộc đời của chúng ta có lúc sẽ không được như ý. Ta luôn mong có được một đời bình yên và hạnh phúc đủ đầy. Nhưng vẫn có những con sóng cồn, những đêm giông bão ập đến, cuốn lấp ta đi, làm héo mòn trái tim ta, khiến ta dường như chẳng còn hy vọng sống.
Nhưng bạn đã bao giờ thử làm như vị bác sĩ trên chưa? Dù khi tuyệt vọng nhất, hãy điểm lại xem mình còn lại những gì.
Vào lúc tuyệt vọng nhất, chí ít bạn vẫn còn có gia đình, bạn bè, có sức khỏe, có đạo đức và có Đức Chúa Trời ở bên cạnh chở che. Nếu bạn là một người tốt, luôn giữ điều thiện trong tâm, thì cuộc sống sẽ không bao giờ bịt kín lối đi của bạn. “Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng”, mọi chuyện đến tận cùng rồi cũng êm xuôi, nếu chưa ổn thì chắc chắn chưa phải tận cùng.
Vậy nên, hãy luôn vui sống, tin tưởng, mến yêu cuộc đời và trân quý chính mình. Cha mẹ mang nặng đẻ đau mới sinh ra bạn trên cõi trần thế này. Ở một không gian sâu thẳm hơn, sinh mệnh của bạn có lẽ đã được Chúa Trời chở che, nâng đỡ, tạo thành. Bạn hẳn đã nghe chuyện Chúa Trời tạo ra con người từ bùn đất ra sao. Từ bùn đất, những đấng tối cao đã tạo ra bạn vất vả đến thế.
Nếu không trân quý sinh mệnh của mình, bạn chính là đang có lỗi với bản thân, cha mẹ và cả với Chúa Trời, người đã dưỡng thành sinh mệnh, linh hồn của bạn. Và xin hãy nhớ rằng:
Ảo ảnh trăm năm giữa cõi trần
Ta tìm ta ở chốn lạc lầm
Nhân sinh như mộng qua như chớp
Chỉ cầu giữ mãi mối thiện tâm


ST

16 thg 7, 2019

HAI CHỮ QUÊ HƯƠNG


1.    Quê hương (danh từ): Đất Nước, nói về một Đất nước mà trong đó có quê (làng, cái nhà) mà mình đã được sinh ra. (Wiktionary)
“Trời sinh ra bác Tản Đà/ Quê hương thời có cửa nhà thì không”
(Thú ăn chơi – Tản Đà)
“Ai có biết làm sao nói được/ Lòng tha hương trằn trọc nhớ quê hương“
(Tổ quốc – Huy Cận)

2.    Trong tùy bút “Lòng yêu nước” (1942) của nhà văn Nga Ilya Grigoryevich Ehrenburg có viết: “Lòng yêu nước ban đầu là lòng yêu những vật tầm thường nhất: yêu cái cây trồng ở trước nhà, yêu cái phố nhỏ đổ ra bờ sông, yêu vị thơm chua chát của trái lê mùa thu hay mùa có thảo nguyên có hơi rượu mạnh...
Dòng suối đổ vào sông, sông đổ vào dải trường giang Volga, con sông Volga đi ra bể. Lòng yêu nhà, yêu hàng xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc”. 

3.    Quê hương qua trích đoạn thơ:
Quê hương. chiếc đò nho nhỏ
Qua sông. kham khổ từng ngày
Thân me vai gầy. gánh khổ
Thương con. chịu nỗi đắng cay
.
Quê hương đong đầy thương nhớ
Ngoại nhai tóm tém trầu cay
Mẹ mày. thằng cháu mất dạy
Rong chơi lêu lỏng suốt ngày

Quê hương làm sao không nhớ?
Cầu tre lắt lẻo sớm mai
Đường vui. trống trường réo gọi
Cây cao. chim hót từng bầy
Chia nhau từng viên đạn nhỏ
Bịt mắt. kiếm tìm. Ai đây?
Chia nhau nỗi lo thầy gọi
Nhói đau. thước khẽ bàn tay
Chia nhau trái me keo ngọt
Chia nhau từng tiếng cười đầy
.
Quê hương làm sao không nhớ?
Dòng sông tuổi trẻ mênh mang
Bần de. phóng đùng. nước mát
Lặn tìm. chân bắt. la vang
Bờ sông. chị khàn tiếng gọi
Vết roi cha đánh. tím bầm!
(Quê Hương – Nguyên Lạc)

ST

15 thg 7, 2019

Hội chứng chệch múi giờ


Thưa bác sĩ,
Chúng tôi thường hay đi du lịch mọi nơi cho nên có thắc mắc về việc di chuyển này nhất là về Hiện Tượng Chệch Múi Giờ. Vậy xin bác sĩ nói về hiện tượng này ra làm sao và chúng tôi phải làm gì để tránh các bất tiện gây ra bởi hiện tượng này. Cảm ơn bác sĩ 

Đáp
Thưa ông
Với sự tiến bộ của ngành hàng không, con người có thể di chuyển từ hai địa điểm rất xa nhau trên trái đất trong khoảng thời gian rất ngắn.
Khi vượt qua nhiều múi giờ như vậy, cơ thể ta sẽ trải qua một số thay đổi sinh học, gây khó chịu và cần được điều chỉnh lại. Ðó là Hội Chứng Chệch Múi Giờ Jet Lag Syndrome.
Xin nói rõ thêm về hiện tượng này.
Ngoại trừ vi khuẩn, cơ thể các sinh vật cũng như thảo mộc, đều có một cơ chế gọi là đồng hồ sinh học. Ðồng hồ này hoạt động nhịp nhàng theo chu kỳ, trong khoảng thời gian 24 giờ để điều hòa một số chức năng như sự thức, ngủ, nhiệt độ cơ thể…làm sao cho thích hợp với không gian  ta đang ở.
Ðồng hồ nhận tín hiệu quan trọng từ môi trường xung quanh như ánh sáng, bóng tối, nhiệt độ … để sắp xếp một nền nếp sinh hoạt cho cơ thể, mà ta gọi là thói quen. Một khi đã thiết lập, cơ thể cứ theo giờ giấc đó mà làm việc, không lệ thuộc vào ngoại cảnh.
Khi di chuyển sang một địa phương khác với chênh lệch nhiều múi giờ, cơ chế sinh học này cần một thời gian dăm ba ngày để điều chỉnh, thích nghi với hoàn cảnh mới. Trong thời gian đó, ta sẽ mất đi vài ngày vui của cuộc du lịch với một số khó chịu cho cơ thể như mệt mỏi, ngủ thất thường, ăn uống khác giờ, tiêu hoá rối loạn, thân nhiệt thay đổi.
Sở dĩ như vậy là vì cơ thể ta khi được đặt vào môi trường khác lạ, mà đồng hồ sinh học vẫn còn được sắp xếp theo môi trường cũ với sinh hoạt cũ. Hiện tượng này thấy ở mọi sinh vật.
Một con cua sống ở biển miền Ðông, được di chuyển sang bờ biển phía Tây, thì trong mấy ngày đầu vẫn giữ màu sắc bình thường như khi ở biển Ðông.
Hoa trinh nữ vẫn mở lá ban ngày, khép lá ban đêm, dù ta có che phủ hoa khỏi ánh sáng mặt trời. Ít nhất trong thời gian đầu trước khi điều chỉnh.
Con người từ Á châu mà du lịch sang Mỹ châu, với nửa vòng trái đất cách nhau, trong mấy ngày đầu đồng hồ sinh học vẫn hoạt động như trước. Nghĩa là khi ta ngủ nghỉ bên đây thì bên kia đại dương dân chúng đang làm việc và ngược lại.
Ðã có nhiều đề nghị để tránh phiền phức do jet lag, mà hiệu quả tùy theo từng người.

a. Trước khi di chuyển
Về thực phẩm, Tiến sĩ Charles F. Ehret, Chicago, có đề nghị giữ bụng đói trong khi bay để ăn một bữa đầy đủ với nhiều chất đạm khi tới nơi. Cẩn thận hơn, ông ta còn gợi ý là: ba ngày trước khi khởi hành, ăn no nê với nhiều chất đạm, hai ngày sau ăn nhẹ với nhiều chất bột như cơm, mỳ, khoai tây; trên máy bay ăn một ít hạt ngũ cốc; khi tới nơi, đi ăn bữa ăn thịnh soạn với nhiều thịt. Ehret cho rằng chất đạm làm ta năng động hơn, chất bột làm ta dễ buồn ngủ.
Ðồng thời cố gắng duy trì hoạt động theo giờ giấc nơi mới tới, ra ngoài trời nắng nhiều, nếu có thể làm một số vận động cơ thể.
Nếu ghiền cà phê, chỉ uống vào thời gian từ 3 tới 5 giờ chiều.
Về giấc ngủ thì Ehret đề nghị thay đổi giờ giấc ngủ buổi tối trong ba ngày trước: nếu bay về phương Ðông, đi ngủ sớm hơn một giờ và cũng thức sớm hơn một giờ mỗi đêm cho mỗi múi giờ chênh lệch. Bay về hướng Tây thì làm ngược lại. Mục đích là để cơ thể thích nghi dần dần với địa phương mà ta sẽ tới.

b. Khi di chuyển
Trong khi bay, tránh cà phê, thuốc ngủ, rượu. Uống nhiều nước lạnh, nước trái cây. Vặn đồng hồ theo giờ nơi sẽ tới, bắt đầu sinh hoạt như ta đang ở nơi đó: ăn, ngủ theo giờ giấc mới.
Nếu nơi sẽ tới đang là ban đêm, ta che mắt để ngủ, mà không ăn hay đọc sách, coi TV. Nếu là ban ngày thì ta cố thức, đi tới đi lui trong lòng tàu bay, đọc sách, coi TV…Tóm lại, khi đồng hồ bảo ta ngủ thì ta ngủ, bảo ăn vào mỗi bữa thì ta ăn.

c. Khi tới nơi
Nhiều chuyên viên về jet lag đều nhấn mạnh là khi tới nơi, phải hoạt động ngay theo giờ giấc mới tại địa phương.
Giả thử ta tới vào buổi sáng, sau một đêm dài bay. Lúc đó là giờ sắp đi ngủ ở chỗ xuất phát thì ta đừng ngủ, mà cố gắng hoạt động theo thời khóa biểu tại địa phương cho tới chiều. Nếu cần, chỉ làm vài chục phút nghỉ dưỡng thần, vì nếu ta ngủ nhiều, thì sự thích nghi của đồng hồ sinh học với môi trường mới sẽ khó khăn hơn.
Nếu ta tới nơi vào ban đêm, thì đi ngủ ngay chứ đừng thức, hàn huyên tâm sự, làm xáo trộn giờ giấc của người địa phương.
Chúng tôi hy vọng rằng các lời giải đáp trên đã giúp ông một phần nào câu hỏi mà ông nêu ra.
NYD
Arlington, TX

Dấu hiệu cần thay ngay ví tiền mới nếu không muốn nghèo


Ví tiền là đồ dùng vô cùng quan trọng với mỗi người, ví tiền đúng phong thủy hút tiền bạc vào căng ví. Muốn như vậy bạn đừng bao giờ để ví tiền mắc lỗi sau:
Sử dụng ví hơn 3 năm
Trong phong thủy khi bạn sử dụng ví tiền tầm 3 năm thì nên thay đổi ví mới. Bởi 3 năm là bạn đã dùng cạn kiệt, không còn khả năng giữ tiền.
Ngoài ra, bạn sau 3 năm bạn nên thay đổi vận mệnh của mình mộ lần để đảo bảo tài vận giúp cho tài vận của bạn thêm sung túc, tiền bạc rủng rỉnh hơn.

Chiếc ví của bạn đã lỗi thời
Nếu bạn nhận thấy răng chiếc ví của mình đang dũng đã đổi màu và cũ kỹ sau nhiều năm sử dụng thì bạn nên thay một chiếc ví mới. Một chiếc ví khi sử dụng quá lỗi thời sẽ khiến cho bạn không theo kịp thời đại.

Ví tiền bị sờn da cần phải thay mới.
Ngoài ra, chiếc ví này làm cho bạn trông lỗi thời và kém tự tin hãy đầu tư cho mình một chiếc ví mới để bạn không bị tụt hậu so với bạn bè. Theo phong thủy khi chiếc ví hợp thời đúng phong thủy cũng sẽ giúp cho bạn hút tài lộc nhiều hơn.

Ví có dấu hiệu hư hỏng
Khi chiếc ví của bạn đang có dấu hiệu bị bong rỉ, sờn da, thì bạn nên thay một chiếc ví mới. Khi sử dụng một chiếc ví da kém chất lượng không chỉ làm cho bạn mât tự tin khi đứng trước đám đông, mà còn khiến cho phong thủy của ví tiền giảm sút khiến cho tài lộc vào ví kém đi rất nhiều.

Khi gặp dấu hiệu này bạn cần phải tay ví mới cao cấp hơn, hợp phong thủy hơn để giúp bạn tự tin thoải mái khi đi ra ngoài.

Ví không đủ sức chứa

Nếu bạn sử dụng một chiếc ví quá nhỏ khiến cho ví không đủ sức chứa thì bạn nên thay một chiếc ví mới để cảm thấy rộng rãi hơn.
Khi bạn sử dụng một chiếc ví quá chật khiến cho tài lộc của bạn khó lòng hút lộc. Giải pháp cho bạn chính là sắm cho mình một chiếc ví da mới kiểu dáng hợp thời hơn, hút tiền bạc.

* Thông tin chỉ mang tính chất tham khảo.
ST

5 thg 7, 2019

Lại chuyện CƠM và PHỞ




CƠM HAY PHỞ
  
Một hôm trong bữa cơm, ông chồng thủ thỉ với vợ bằng thơ:
Ăn mãi cơm nhà, ngán tận hông
Thèm sao bát phở quán bên sông
Phở ngon, đậm chất vi dinh dưỡng
Xin phép bà, tôi thử được không?

Bà vợ nghe xong, hiểu ý chồng. Hơi tức tối, nhưng vẫn thủ thỉ lại với chồng:
Cơm nhà còn dẻo trong nồi đồng
Phở chỉ thơm tho mùi viễn vông
Bổ dưỡng gì đâu, toàn bột ngọt
Cơm mình chất lượng lắm nghe ông!

Ông chồng tiếp tục nài nỉ vợ, nhưng lần này kiên quyết hơn:
Cơm nhà lạt lẽo, chẳng say nồng
Phở đấy dẻo dai, đúng ý ông
Thôi cứ để tôi qua nếm thử
Một tô chỉ tốn có vài đồng?

Bà vợ lần này tức ra mặt, nên gặn giọng kiên quyết lại với chồng:
Phở nấu giò heo chưa cạo lông
Ăn vào bệnh chết đó nghe ông?
Ham chi của lạ, mắc vào "Ếch"
Chỉ có cơm nhà, bảo đảm không?

Ông chồng thấy khuyên vợ không có áp phê, nên lớn tiếng hơn thua:
Nói mãi mà bà chưa chịu thông?
Tôi qua nếm thử chút cay nồng
Rồi mai khi đói dùng cơm lại
Thổi lửa, chung cơm tình vợ chồng.

Bà vợ lần này bốc hỏa thật sự, cơn "Hoạn Thư" đã đỉnh điểm:
Cơm nhà chán cũng ăn nghe ông?
Đừng có mon men, phở với nồng
Cơm lạt thì bà thêm mắm, muối
Phở kia béo ngọt, cũng là không?

Cha hàng xóm bên nhà nghe được cuộc tranh luận nãy giờ, vội hô sang:
Kề cận bên nhà, tôi cứ trông
Mong rằng nếm thử cơm nhà ông?
Ông chê thì để tôi vài bát!
Tôi nếm thử xem có ngọt không?

Bà vợ cha hàng xóm nghe thế, cũng lên tiếng nói với chồng mình:
Cơm khét nhà người, chi việc ông?
Nhà mình có thiếu cháo cơm không?
Chớ mà ăn vụng, coi chừng đấy?
Bà biết thì roi mây tét mông...

Ông chồng lúc này cũng bực mình lên tiếng:
Cơm khét, cơm khê cũng kệ ông
Đứa nào bước tới, chết nghe không?
Chưa ăn, ông để dành khi đói
Đừng tưởng ông đây, hết mặn nồng?

Bà vợ được thế, nên hù chồng:
Sáng dạ ra chưa, cái bụng ông?
Cơm mình lắm kẻ vẫn đang trông
Cơm nhà thơm phức ra ngoài ngõ
Để hở trộm vào, rinh mất không?

Ông chồng lúc này xuống nước, âu yếm vợ nói ngọt:
Tôi hết thèm rồi, phở với nồng
Cơm mình đậm chất, để cho ông
Từ đây dùng mãi tới đầu bạc
Tôi thử bà thôi có biết không...


Vô Danh

2 thg 7, 2019

Cô Đơn


Hình như
ta vẫn cô đơn
dù chung quanh vẫn
chập chờn thế nhân
Hoa vàng
một cánh phân vân
nở chi rất muộn
tiếc mình mất nhau
Hình như
sẽ có kiếp sau
kiếp này đã lỡ
qua cầu đắng cay
Hẹn ngày
hoa nở chân mây
có hình có bóng
dẫu ngày mưa xa
Dẫu về
cũng nhắn thiết tha
để người ở lại
không dài cô đơn
ừ thì
chia sớt nỗi buồn
khi hoa chiếc bóng
khi ta
một mình
khi tình
đã mất
niềm tin
chúc mình tuyệt vọng
chúc người cứ vui…

Trịnh Tây Ninh

30 thg 6, 2019

Em chồng

Hình minh họa
Bên ngoài em chồng thơn thớt bày mưu chỉ kế cho tôi nhưng bên trong lại ngấm ngầm phá hoại
Thói đời chị dâu em chồng chẳng bao giờ hòa hợp được. Hồi trước tôi cứ nghĩ chỉ cần mình sống tốt sẽ nhận lại điều tốt nên chưa từng mảy may suy nghĩ tới việc đối phó với em chồng. Giờ thì chắc tôi phải suy nghĩ lại.
Em chồng tôi xinh đẹp, sành điệu. Em cao 1m67, vóc dáng đồng hồ cát với nước da trắng mịn màng. Chồng tôi cũng hay đùa bảo tôi phải học hỏi em cách trang điểm ăn mặc chứ nhìn tôi đơn giản quá. Tôi nghe rồi cho qua vì nghĩ tính chất công việc hoàn toàn khác nhau nên ăn mặc cũng không thể giống nhau
được. Tôi làm giáo viên thì sao mặc váy ngắn cũn cỡn, váy xòe váy hoa và trang điểm cầu kì như một hướng dẫn viên du lịch được.
Nhưng chính em chồng lại luôn lôi kéo tôi đi mua sắm. Em ấy lựa cho tôi hàng loạt váy vóc đắt tiền cùng phụ kiện đi kèm. Tôi xót tiền bảo mua ít thôi thì em ấy nói luôn sẽ cho tôi tiền mua. Lúc ấy tôi cứ ngỡ mình gặp được thiên thần quá tốt bụng. Thế mà sau này tôi mới biết em về lấy lại tiền từ chồng tôi. Biết
vậy nhưng tôi vẫn phải lặng im vì chẳng lẽ đồ tôi mặc mà tôi lại làm ầm lên thì còn ra thể thống gì.

Dù sao lúc đó trong mắt tôi em chồng vẫn rất tốt. Em ấy luôn bênh vực tôi mỗi khi mẹ chồng mắng. Rồi vợ chồng tôi xích mích em cũng đứng ra can ngăn. Tôi còn đi khoe em chồng khắp nơi. Rằng em tốt lắm, em dịu dàng, cư xử chính nghĩa lắm. Nhờ em mà vợ chồng tôi chẳng giận được lâu. Ấy vậy mà sự thật phía sau lại khiến tôi cay cú cả ruột gan.
Sau khi cưới về tôi bàn với chồng kế hoạch hóa 2 năm mới sinh con. Chồng tôi cũng đồng ý. Vậy mà mới hơn 4 tháng anh đã đòi sinh con cho bằng được. Anh không chịu dùng bất cứ đồ bảo vệ nào. Thấy tôi lén uống thuốc anh còn đòi đánh.
Vợ chồng tôi cãi nhau liên tục vì chuyện sinh con. Mỗi lần như thế em chồng lại đứng ra bảo vệ tôi. Rồi chính em ấy dẫn tôi đi đặt vòng bảo vệ tránh thai, “Để anh hai khỏi nghi ngờ chị nữa”.
Không ngờ tối hôm ấy chính em ấy lại đem tờ giấy khám lên cho chồng tôi xem. Tôi rửa chén bát xong vô tình đi vào còn nghe tiếng em nói: “Đấy anh thấy chưa. Coi chừng bả không sinh chịu sinh con là có lí do đó. Anh phải điều tra cho kĩ chứ không là nhà mình tuyệt tôn à”.

Tôi không thể tin được em chồng lại là kẻ như thế. Bên ngoài chị chị em em thơn thớt chỉ mưu chỉ kế ủng hộ tôi. Bên trong em ấy lại là kẻ đặt điều phá hoại hạnh phúc của tôi. Lúc đó tôi bước vào luôn, thấy tôi em gượng gạo đứng lên về phòng. Tối đó tôi và chồng lại cãi nhau. Trong lúc nóng giận chồng tôi còn giơ tay đòi đánh tôi nữa.
Giờ chồng tôi nhất quyết đòi tôi đi gỡ vòng tránh thai và phải mang thai ngay lập tức. Nếu không anh sẽ ra bên ngoài để kiếm con. Anh cũng tuyên bố thẳng nếu kiếm được con rồi thì tôi chẳng còn ở nhà này được nữa. Thế đấy, giờ tôi phải làm theo ý anh mà vẫn tức anh ách. Qua chuyện này tôi còn thấy được tình cảm chồng dành cho mình cạn và nhạt hơn nước lã.

Em chồng thì cứ theo xin lỗi và bảo muốn có cháu bế lắm rồi. Vậy sao không nói thẳng với tôi mà còn dắt tôi đi đặt vòng? Theo mọi người cô em chồng tôi là tốt thật hay là kẻ giả tạo đây? Sao tôi thấy mất lòng tin ở cả chồng và em chồng quá?
ST

26 thg 6, 2019

Về chữ Bậu chữ Qua


Chữ Bậu: Tự điển Nguồn Gốc Tiếng Việt của BS Nguyễn Hy Vọng cho biết Người Nùng có tiếng bậu nghĩa là em, dùng trong cách nói thân mật. Người Thái có tiếng phậu cũng theo nghĩa tương tợ.
Tại sao người VN ở Miền Bắc không có tiếng bậu thân thương như ở Miền Nam?
Có lẽ tiếng phậu của Thái  vào ngôn ngữ của người Nùng rồi đứng đó không ảnh hưởng lên ngôn ngữ Viêt Nam. Còn tiếng Phậu theo người Miên, theo quân Xiêm La vào Miền Nam tạo thành tiếng bậu trong Nam Kỳ.
Người Nam thường nói bậu bạn, do đó bậu khi nhập tịch VN trở thành bạn, trong cách nói thân mật. Thân mật đến nỗi trở thành đồng nghĩa với em, với vợ. Người Nam cũng nói nó làm bạn với …. có nghĩa là cưới vợ lấy chồng với …. Văn thơ Nam Kỳ dùng chữ bậu chỉ người mình thương mến khi nói trực diện.
Dùng thét rồi người ta tưởng rằng bậu chỉ phái nữ, thiệt ra cũng được dung cho phái nam với nghĩa nguyên thủy là bạn là em với cách nói thân mật.
Xin đưa ra ba chữ bậu dùng trong tác phẩm Nôm thế kỷ 19 , cuốn truyện thơ Thạch Sanh Lý Thông.
1.    Khi Lý Thông gặp Thạnh Sanh lần đầu tiên, đã hỏi bằng tiếng bậu khi thấy anh chàng trẻ tuổi nầy quá nghèo khó:
Chẳng hay chú bậu ở đâu[1],
Áo quần chẳng có dãi dầu khá thương?
1.    Khi Lý Thông và mẹ anh ta cố tình dụ Thạnh Sanh bằng cảm tình mời mọc ăn uống để Thạch Sanh nhận lời  đi công việc thế cho mình:
Để phần cho bậu[2] một mâm,
Ở nhà thời mẹ với qua ăn rồi.’
1.    Khi Lý Thông kiếm được Thạch Sanh để nhờ em ta giúp mình đi tìm Công chúa thì cũng miệng lưởi đó:
Vội vàng mừng rỡ: ‘Em ta,
Ngày rày nhớ bậu, xót xa đoạn trường[3].
Với thời gian chữ bậu đã chuyển từ em, bạn, chỉ cả hai giới gái, trai dùng biểu lộ sự thân mật thành em gái thân yêu, thành ‘người yêu nhỏ’ quá hơn sự thân mật thường tình mà ta thấy nhan nhản trong ca dao, trong những lời tỏ tình của trai gái Nam Kỳ.
Chữ qua: Chữ qua  là tiếng biến âm từ tiếng quá (hóa) giọng Triều Châu của chữ ngã (tôi). Dùng tiếng tôianh bình thường, người ta thấy không sang, không thân mật, và quan trọng nhứt là hơi mất tự nhiên nên người ta dùng tiếng qua.  Chuyện nầy cũng tương tợ như người Việt Nam thời trước hay dùng toi, moi (tutoyer) khi nói với bạn hay với cả người mình yêu khi mới bắt đầu làm tỉnh tấn công tình cảm người tình. Tuổi trẻ Việt Nam  có một chút học vấn khi bắt đầu tán tỉnh cũng thích dùng  hai từ me, you hơn là anh em, em anh. Chữ qua với nghĩa tôi anh thân mật cũng thấy trong văn chương thế kỷ 19, xin lại trích trong quyển Thạch Sanh Lý Thông .
Cũng là ba trường hợp.
1.    Lý Thông  dùng từ qua, xen kẻ với từ anh khi mới bắt đầu làm thân với Thạch Sanh.                
 Lý Thông thấy nói, sầu bi[4]:
Qua xin kết nghĩa vậy thì đệ huynh.
Lời thiệt anh đã trần tình,
Trước sau cặn kẽ phân minh mọi lời.’
1.    Lý Thông dùng từ qua để chứng tỏ mình lớn hơn, cao trọng hơn Thạch Sanh:
Qua thời vốn có một mình,
Mẹ thời già cả kết chưng bạn mày[5].
1.    Khi  Lý Thông dùng cặp bậu qua đi đôi rất nhuần nhuyễn biểu lộ sự thân mật, thương yêu  tuyệt đối thì Thạch Sanh đã mất cảnh giác. Đã quên sự thắc mắc lúc ban đầu khi tự hỏi tại sao họ lại đãi đằng mình thịnh soạn như vậy:
Để phần cho bậu[6] một mâm,
Ở nhà thời mẹ với qua ăn rồi.’
Tóm lại, qua chỉ là chữ tôi, anh, dùng thân mật. Ban đầu  dùng thiệt bình thường giữ bạn bè, sau đó biến thành tiếng của người yêu nói với người yêu, nó tha thiết biết bao như câu ca dao:
Bậu nói với qua bậu không bẻ mận hái đào.
(Vậy chớ?)
Mận đâu bậu bọc, đào nào bậu cầm tay.
Mận đào, bẻ mận hái đào là chỉ sự trăng gió hoa nguyệt, hẹn hò lang chạ của gái trai.
Hiểu câu ca dao trên theo cách xưa sẽ thấy mấy chữ bậu qua kia  diễn tả nỗi xót xa trùng trùng của người trai thốt ra câu  thống trách …
Nói chung hai tiếng bậu qua, một gia tài văn hóa đặc biệt của Nam Kỳ chẳng qua là tiếng nước ngoài du nhập rồi biến dạng. Điều nầy cũng thường thôi vì ngôn ngữ nói chung có tính cách giao lưu. Một từ khi ở nước này nó là một từ bình thường, khi đến nước khác nó mang thêm màu sắc nào đó tùy theo sự sử dụng của chủ mới.
Nguyễn Văn Sâm

20 thg 6, 2019

Ngày lễ cha


Hình ảnh của người Bố luôn bị che khuất bởi Mẹ, người phụ nữ mang nặng đẻ đau và bú mớm cho ta suốt những năm đầu đời. Tôi đọc đâu đó có chuyện đùa rằng, ta có thể hỏi Mẹ muôn vàn câu hỏi nhưng chỉ hỏi Bố một câu: “Mẹ đâu rồi Bố”. 



Không đếm hết những bài thơ tựa đề trân trọng Mẹ
Cha ơi cha, thơ ngại nhắc cha mà !
Thơ dễ dãi đóng vai ngườì thảo hiếu
Phải né cái nhìn thấu hiểu của cha
Cha chẳng là ngườì rứt ruột sinh ta
Nhưng chính bởi Mẹ đau mà cha đau hơn Mẹ
Mẹ không khóc sao mắt cha ứa lệ ?
Ôi bao lâu cha mới khóc một lần
Đừng tiếc thơ mình viết cho những tình nhân
Cho bạn bè, ngươì thân mọi thứ
Chính cha ta cũng từng yêu đấy chứ
Người mong ta hào phóng được hơn nhiều
Đã sáu mươi rồi , tóc nhuộm muối tiêu
Bao cay mặn dãi dầu đâu dễ nói
Ly rượu thuốc nóng bừng cha chống chọi
Với tuổi già lạnh lẽo rút trong xương*
Ai đã từng đi qua những sướng khổ vui , buồn
Những sum họp, biệt ly, những nụ cười nước mắt ,
Ta ngã mũ cúi chào chân thật
Bởi suốt đời ta gặp một cha ta
Và bỗng yêu cây chuối lão sau nhà,
Đeo buồng trái nặng nề quằn đứng vậy
Dáng phờ phạc xác xơ tàu lá gãy
Xui một lần ta khóc đấy cha ta .


ST

13 thg 6, 2019

Nỗi oan của vị thiền sư.



Nói về lòng bao dung và tha thứ, hẳn không ai quên câu chuyện có thật về vị thiền sư Nhật Bản Hakuin Ekaku.
Thiền sư Hakuin Ekaku sinh năm 1684 ở thời kỳ Edo Nhật bản, xuất gia từ năm 8 tuổi, ông được coi là thiền sư vĩ đại “500 năm mới có một người” của nước Nhật.

Thiền sư Hakuin rất được mọi người trọng vọng kính nể bởi đạo đức thánh thiện của ông. Một ngày kia, có một người con gái trẻ đẹp nhà gần chùa của thiền sư bỗng bị chửa hoang. Người ta không biết cha đứa bé là ai.
Bố mẹ cô gái vô cùng tức giận và xấu hổ nên đánh đập tra khảo con gái để biết về lai lịch tình nhân. Ban đầu cô con gái không chịu nói gì cả, nhưng sau cùng vì bị đánh đập dữ dội, cô tiết lộ cha của đứa bé là thiền sư Hakuin.
Một vị sư được mọi người kính trọng lại làm chuyện như vậy, câu chuyện lan ra khắp xóm làng. Cha mẹ cô gái giận dữ, đùng đùng lên chùa và mắng xối xả vào mặt Hakuin.
Tuy nhiên, khi đối mặt với tất cả, thiền sư Hakuin bình thản trả lời: “Thế à!”.
Đệ tử của thiền sư dần dần bỏ đi gần hết. Không chỉ có vậy, gia đình cô gái vô cùng tức giận, chờ đứa cháu được sinh ra rồi mang tới bỏ mặc cho thiền sư.
Thiền sư Hakuin không nói gì, bình thản nhận lấy đứa bé. Vì không có sữa cho đứa bé, bị đệ tử xa lánh, nên chính thiền sư phải bồng đứa bé ngày ngày đi xin sữa, bị người đời chê bai, dè bỉu.

Sau một thời gian dài, cô gái vì cảm thấy day dứt, hối hận nên đã thú thực với cha mẹ là người cha đứa bé không phải là Hakuin mà là một chàng thanh niên làm việc ở chợ cá.
Cha mẹ cô nghe xong liền hoảng hốt, cảm thấy tội lỗi vô cùng nên tức tốc dẫn con gái tới chùa dập đầu sám hối với thiền sư và xin đứa cháu mang về.
Thiền sư nghe xong, chỉ bình thản nói: “Thế à!”.
Sự tình được truyền đi, dân chúng ngưỡng mộ, các đệ tử cảm phục đức nhẫn nhục và tấm lòng bao dung rộng lượng của thiền sư. Danh tiếng của thiền sư cũng nhờ vậy mà ngày càng vang xa.
ST

11 thg 6, 2019

Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen

Chỉ là một ý tưởng ngẫu hứng nhưng cô gái xinh đẹp này đã có bộ ảnh để đời bên sen.

Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-1
Trong khi dân mạng đang bức xúc trước bộ ảnh thiếu nữ khỏa thân ngâm mình dưới đầm sen chụp ảnh thì một bộ ảnh sen khác lại khiến nhiều người ngây ngất. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-2
Loạt ảnh mẫu Tây tạo dáng bên sen do nhiếp ảnh gia Trung Anh thực hiện đang được dân mạng Việt đua nhau truyền tay. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-3
Bộ ảnh này thu về lượt tương tác khủng trên một Fanpage nổi tiếng. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-4
Đa phần dân mạng đều thừa nhận, họ bị thu hút bởi vẻ đẹp của thiếu nữ Tây bên loài hoa cao quý. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-5
Diện yếm trắng tạo dáng lả lướt bên sen, cô gái đẹp như một bức tranh. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-6
Khung cảnh mơ mộng khiến nhiều người ngây ngất. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-7
Chinh phục người nhìn từ nhan sắc đến thần thái. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-8Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-9
Gương mặt nhỏ nhắn, làn da trắng nõn nổi bật giữa đầm sen. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-10
Với áo dài truyền thống, cô gái đẹp như một nàng thơ. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-11
Trung Anh (tác giả bộ ảnh) cho hay, cô gái trong ảnh là Olga Evil, 22 tuổi, đến từ Ukraine.
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-12
Bộ ảnh được thực hiện hoàn toàn ngẫu hứng. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-13
"Olga Evil đi dạo ở gần hồ sen. Mình và mấy bạn khác bị thu hút ngay bởi gương mặt và ánh mắt tuyệt đẹp của cô ấy nên ngỏ lời chụp ảnh mẫu. Cô ấy đồng ý và bộ ảnh này ra đời", Trung Anh chia sẻ. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-14
Olga Evil được miễn phí hoàn toàn từ trang điểm, trang phục cho đến vé vào đầm sen. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-15
Bộ ảnh được thực hiện tại đầm sen hồ Tây (Hà Nội). 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-16
Trong khi chụp, Trung Anh rất bất ngờ trước cách tạo dáng và thần thái chuyên nghiệp của Olga Evil. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-17
Trò chuyện một hồi, anh chàng mới biết, Olga Evil vốn là mẫu ảnh chuyên cho một thương hiệu thời trang có tiếng. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-18
Trung Anh chia sẻ, Olga Evil rất biết cách tương tác với sen để cho ra những bức ảnh tuyệt đẹp.
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-19 
Anh và các "tay máy" khác hầu như không phải hướng dẫn cô cách tạo dáng. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-20
Chính các nhiếp ảnh cũng bị "hớp hồn" bởi nàng mẫu Tây này. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-21
Bản thân Trung Anh bị ấn tượng đặc biệt bởi đôi mắt và khuôn mặt đậm nét châu Âu của Olga Evil. 
Thiếu nữ Ukraine buông lơi dây yếm, đẹp như tranh vẽ bên sen-22
"Cô ấy nói rằng rất thích hoa sen và muốn có bộ ảnh chụp cùng loài hoa này nhưng hôm nay mới có cơ hội", Trung Anh nói.