26 thg 5, 2019

Cô gái gốc Việt chế áo chống đạn ‘đầu tiên trên thế giới’


Vy Trần cho phóng viên áo hoodie chống đạn do cô sáng chế (Ảnh: FOX 7 Austin)

Một cô gái trẻ người Mỹ gốc Việt đang gây chú ý với một sáng chế có thể cứu được mạng người: áo mũ trùm hoodie có tính năng chống đạn được xem là đầu tiên trên thế giới.
Vy Trần, 25 tuổi, sáng lập công ty công nghệ khởi nghiệp Wonder Hoodie ở thành phố San Francisco thuộc tiểu bang California, cho biết cô nung nấu quyết tâm tạo nên thay đổi sau một sự kiện khiến cô bàng hoàng. Một người hàng xóm của mẹ cô ở thành phố Seattle, bang Washington, bị bắn chết trong một vụ cướp mấy năm trước.
“Mấy năm trước, một người hàng xóm cạnh nhà – một bà mẹ người Việt Nam có hai con – đang đi về nhà thì ai đó sấn lại gần giật ví,” cô nói với đài NBC Bay Area. “Bà ấy không chịu buông ra, thế là họ bắn bà ấy tám phát vào ngực và bà ấy chết ngay trước nhà bà ấy và nhà tôi.”
Dù vào thời điểm đó đang sống ở khu vực San Francisco, cô Vy nói vụ việc khiến cô cảm thấy bất an mỗi khi nghĩ đến chuyện cô không thể làm gì để bảo vệ gia đình của mình ở Seattle. Cô lo lắng cho mẹ và em trai của cô vì họ đi cùng đoạn đường giống như người hàng xóm, và cô bắt đầu tìm mua áo chống đạn.
“Tôi lên mạng tìm mua thứ gì đó cho họ nhưng không tìm được gì cho phụ nữ và trẻ em hay ở một mức giá vừa túi tiền của tôi,” cô nói với đài ABC7 Bay Area.
Cuối cùng cô quyết định tự mình bắt tay vào làm. Với sẵn kiến thức về khoa học vật liệu, cô chế tạo những thiết kế nguyên mẫu và gửi chúng đi thử nghiệm. Khi những sản phẩm của cô đáp ứng những quy định về áo giáp của Viện Công lí Quốc gia (một cơ quan nghiên cứu và thẩm định thuộc Bộ Tư pháp Hoa Kỳ), cô thành lập công ty vào năm 2018 và bắt đầu bán hàng — bao gồm áo hoodie, áo khoác jean, áo gi-lê và các phụ kiện khác có giá khởi điểm từ 450 đôla.
Để làm các loại áo này có khả năng chống đạn, cô sử dụng nhiều lớp vật liệu Kevlar, là nhãn hiệu được đăng kí cho một loại sợi tổng hợp có độ bền gấp năm lần thép.
“Khi một viên đạn chạm vào tấm chống đạn, nó tản nhiệt khắp lớp vật liệu,” cô nói với NBC Bay Area. “Thay vì xuyên thủng, nó làm lan tỏa tác động. Vì vậy bạn cảm thấy như mình bị đấm một cái.”
Cô cho biết công ty chỉ dùng Kevlar của DuPont – hãng chế tạo ra vật liệu này vào những năm 1960 – và một phiên bản Kevlar mới hơn gọi là Kevlar XP. Loại này được xếp vào hạng 3A là “mức bảo vệ cao nhất có thể có được từ áo giáp mềm,” cô nói.
Áo Wonder Hoodie có nhiều kích cỡ cho người lớn, phụ nữ và trẻ em. Nó có mội cái đai có thể điều chỉnh độ dài làm bằng sợi dính Velcro gắn bên trong để tạo dáng ôm sát thân người và có thể bảo vệ cả đầu lẫn thân.
Website bán hàng của công ty cho biết áo hoodie cỡ người lớn có giá 595 đôla và cỡ trẻ em là 450 đôla, áo gi-lê giá 495 đôla, và áo khoác jean giá 545 đôla.
Theo cô Vy, áo Wonder Hoodie có thể chống đạn bắn ra từ các loại súng .357 Magnum, .44 Magnum, 9 li, đạn chóp rỗng và nhiều hơn nữa.
Trong khi các vụ xả súng ở nơi công cộng đã trở thành một vấn nạn nhức nhối ở Mỹ, Wonder Hoodie có thể sẽ là một lựa chọn được nhiều người tìm tới vì giá mềm hơn các loại khác trên thị trường và có kiểu dáng phù hợp với thị hiếu của nhiều đối tượng người dùng.
Wonder Hoodie đã nhận được thư bày tỏ quan tâm từ các trường học và cha mẹ, ABC7 Bay Area cho hay. Một khách hàng mua một cái áo hoodie vì vợ là giáo viên. Một người khác nói có thể cảm thấy đủ an toàn để đi vào rạp chiếu phim.
Trong một nỗ lực làm cho áo chống đạn của mình tiếp cận được nhiều người hơn, công ty cho biết cứ mỗi 10 cái áo Wonder Hoodie mà họ bán được, họ hứa sẽ tặng một cái cho một giáo viên trường công.
“Tôi muốn mọi người cảm thấy an toàn khi đi bộ trong khu họ sinh sống. Tôi muốn có một lựa chọn cho những người tìm kiếm sự an toàn cho bản thân,” Vy Trần nói, theo NBC Bay Area.
Theo VOA

22 thg 5, 2019

Cậu bé thiên tài thần bí người Nga tự xưng đến từ sao Hỏa

Cậu bé thiên tài người Nga, người đã khiến giới khoa học kinh ngạc trong hơn 20 năm qua tuyên bố rằng sự sống trên Trái Đất sẽ thay đổi khi bức Tượng Nhân Sư Ai Cập được “mở khóa”.
Boriska Kipriyanovich, năm nay 23 tuổi, là một hiện tượng đã khiến giới chuyên gia kinh ngạc bởi vốn kiến thức uyên thâm của cậu về không gian vũ trụ ngay từ khi còn là một đứa trẻ.
Cậu tuyên bố rằng trong một tiền kiếp, cậu là người Sao Hỏa và đã bay tới Ai Cập cổ đại trong vai trò một phi công.

Cậu cho biết người sao Hỏa có một mối liên kết chặt chẽ với người Ai Cập cổ đại trên Trái Đất.
Cậu cho biết sự sống trên Trái Đất sẽ thay đổi khi bức tượng Nhân Sư Ai Cập ở Giza được “mở khóa”, nói thêm rằng nó có một cơ chế mở khóa ở đằng sau tai. Cậu cho hay:
“Cuộc sống của nhân loại sẽ thay đổi khi tượng Nhân sư được mở ra, nó có một cơ chế khai mở ở đâu đó đằng sau phần tai bức tượng; tôi không nhớ chính xác nữa”.

Cậu bé thần bí tự xưng đến từ sao Hỏa
Theo nguồn tin của các phương tiện thông tin đại chúng của Nga vào năm 2004, một cậu bé thần bí chưa đến 10 tuổi tự xưng mình đến từ sao Hỏa. Cậu bé có hai đặc điểm khác hoàn toàn với những cậu bé cùng tuổi: Thứ nhất, cậu có kiến thức phong phú khác thường về đủ mọi phương diện; thứ hai là tinh thông các thuật ngữ chuyên ngành, lại có thể nắm bắt được một cách tỉ mỉ xác thực các tư liệu có liên quan tới vũ trụ, thậm chí thông thuộc cả lịch sử về sao Hỏa và Trái Đất. Cách nhìn nhận của cậu bé về Trái Đất, về n7hân loại và tương lai thực sự làm người khác hết sức kinh hãi.
“Cậu bé Hỏa tinh” Boriska sinh ngày 11/1/1996 tại một bệnh viện vùng nông thôn xa xôi ở phía Bắc Volgograd của Nga. Cha mẹ cậu là những người tốt bụng, chất phác thật thà. Mẹ cậu tên Nadezhda, là bác sĩ da liễu cho một bệnh viện công, còn cha cậu là một sĩ quan quân đội.

“Cậu bé Hỏa tinh” Boriska sinh ngày 11/1/1996.
Bà Nadezhda nhớ lại, từ khi Boriska sinh ra xung quanh cậu xảy ra rất nhiều điều kỳ lạ. Khi cậu 15 ngày tuổi đã có thể tự ngẩng đầu và gọi hai từ “Cha ơi”. Đến lúc cậu bé được 1.5 tuổi đã có thể đọc được những tiêu đề trên các bài báo. Và có một điều càng làm người ta không thể tưởng tượng nổi, đó là cậu bé có thể cầm bút và viết chữ Hán.
Một ngày nọ, bà Nadezhda mang hai chữ cậu bé viết đi hỏi một vị giáo sư đại học và được biết đó là chữ Hán, và hai chữ này nghĩa là “Trung Quốc”. Bà Nadezhda chia sẻ bà và chồng chưa bao giờ học chữ Trung Quốc, và cũng không có ai dạy cậu bé.
Từ sau khi lên 2 tuổi, cậu bé có trí nhớ siêu thường và làm người khác khó tin nổi về khả năng học hỏi nắm bắt những kiến thức mới.
Mẹ cậu nhớ lại: “Đôi lúc tôi thấy thằng bé ngồi xếp bằng đả tọa, còn hùng hồn kể về thế giới, đều là những điều vượt quá sức tưởng tượng của chúng tôi. Boriska rất thích nói về sao Hỏa, về hành tinh hệ và những nền văn minh xa xôi. Khi ấy chúng tôi thật sự không dám tin vào những gì tai mình nghe thấy. Từ khi lên 2 tuổi, mỗi ngày giống như niệm kinh vậy, thằng bé đều bàn luận về vũ trụ, về những câu chuyện vô cùng vô tận ở những thế giới khác”.
Từ khi đó, Boriska không ngừng nói với cha mẹ mình rằng trước đây cậu từng sống trên sao Hỏa. Rằng trên sao Hỏa lúc trước đây từng có người sinh sống, bởi phát sinh đại tai nạn mang tính hủy diệt nên tầng khí quyển trên sao Hỏa hầu như không còn. Những người dân sao Hỏa không thể tiếp tục sinh sống trên đó mà phải xuống Trái Đất.
Cậu bé Hỏa tinh còn chia sẻ, khi đó cậu thường tự mình lái tàu vũ trụ đi tham quan Trái Đất, mục đích của cậu là nhận nhiệm vụ và chuyển sinh vào một gia đình ở phía tây Trung Quốc. Tuy nhiên cụ thể nhiệm vụ đó là gì cậu không nhớ rõ.
Năm 2006, một nhân chứng địa phương tiết lộ: Một vài năm trước trong một đêm yên tĩnh, khi những người cắm trại đang người ngồi nói chuyện trước đống lửa, đột nhiên Boriska đứng dậy hét lớn thu hút sự chú ý của mọi người. Nhân chứng này nói tiếp:
“Chúng tôi tò mò không biết cậu bé muốn nói gì. Mãi lúc sau cậu bé mới nói, cậu muốn chia sẻ với mọi người về cuộc sống trên sao Hỏa, về những người dân trên sao Hỏa và những điều thần kỳ cậu đã trải qua khi bay tới Trái Đất”.
Điều làm người ta không thể tưởng tượng là khi cậu bé mô tả một cách sống động như thật về huyền thoại lục địa Lemuria cổ xưa bị chìm xuống đáy biển Ấn Độ Dương một cách thần bí. Cũng theo lời cậu bé, khi cậu từ sao Hỏa đáp tới Trái Đất, chính là đổ bộ lên bờ từ đây và biết rõ cuộc sống nơi đây như trong lòng bàn tay.
Lemuria là một vùng đất huyền bí xuất hiện trong huyền thoại cách đây 800.000 năm trước (Lemuria, hay còn gọi là Mu, một lục địa tồn tại ở Thái Bình Dương cùng khoảng thời gian với Atlantis, dường như đã bị quên lãng, cho dù nó chính là đối cực tinh thần với Atlantis. Theo truyền thuyết của thổ dân trên nhiều hòn đảo, thiên đường nhiệt đới Mu nằm đâu đó ở vùng biển Thái Bình Dương nhưng đã bị nhấn chìm cùng với công dân của nó nhiều nghìn năm trước). Đừng nói tới trẻ con, ngay cả các giáo sư đại học không phải ai cũng biết đến những điều này. Tuy nhiên cậu bé lại có thể quen thuộc với từng chi tiết nhỏ về lịch sử, nền văn minh, cư dân của quốc gia cổ đại đó, và miêu tả chi tiết như nắm chắc nó trong lòng bàn tay.

Cậu bé hỏa tinh – một trường hợp luân hồi tiềm năng
Những trường hợp trẻ em có thể nhớ được quá khứ của mình không còn hiếm. Và thuyết luân hồi đã không còn là chủ đề quá mới mẻ ngay cả trong cộng đồng khoa học.
Carl Sagan, một nhà thiên văn và sinh học người Mỹ, thậm chí còn thừa nhận thực tế rằng sự luân hồi xứng đáng được nghiên cứu một cách nghiêm túc. Vấn đề “đôi khi trẻ em nhớ được các thông tin của kiếp trước một cách chính xác mà không có cách giải thích nào hợp lý hơn là sự luân hồi”.
Có một số ví dụ rất cụ thể, rất nhiều trường hợp như vậy đã được phát hiện bởi bác sĩ tâm thần Jim Tucker ở Đại học Virginia, người được cho đi đầu trên thế giới trong lĩnh vực này. Năm 2008, ông công bố một bài viết về các trường hợp được cho là giống sự luân hồi trong một tạp chí.
Một trường hợp điển hình của sự luân hồi, được Jim mô tả lại, bao gồm cả mô tả về trải nghiệm của đối tượng khi sống ở “kiếp trước”. Thú vị là đối tượng đã mô tả chính xác về kiếp trước của mình lại là những đứa trẻ. Độ tuổi trung bình khi những đứa trẻ này bắt đầu nhớ lại kiếp trước của mình là khoảng 35 tháng tuổi, và việc mô tả các sự kiện và trải nghiệm kiếp trước thường là các thông tin cụ thể, các chi tiết đáng nhớ trong đời. Những thông tin này không thể có ai khác biết được chính xác ngoại trừ bản thân họ đã từng trải qua. Họ đã được đưa đến các gia đình kiếp trước của mình, xác nhận địa chỉ, nghề nghiệp và các chi tiết khác mà họ đã sống ở kiếp trước.
Có rất nhiều người tin rằng sự luân hồi là có thật, nhưng liệu đó là lựa chọn duy nhất cho những gì diễn ra sau khi chết? Hay nó chỉ là một trong nhiều lựa chọn khác nhau cho linh hồn con người sau khi chết? Một số người tin rằng, có những linh hồn có thể luân hồi trở thành một người khác, như chúng ta thấy ở trên. Một số khác có thể luân hồi, tái sinh ở trên một hành tinh khác, trở thành người ngoài trái đất. Thậm chí họ tin rằng luân hồi chỉ là một lựa chọn của linh hồn.
Các khả năng khác bao gồm cả lựa chọn đi đến những chiều không gian khác và trải nghiệm cuộc sống ở đó hoặc lựa chọn không luân hồi và trải nghiệm cuộc sống phi vật chất. Có thể nào, một linh hồn bắt buộc phải luân hồi cho đến khi được “giác ngộ”và lên một “đẳng cấp” mới? Ai mà biết được. Hay có lẽ, linh hồn có một nguồn gốc, bắt nguồn từ một nơi nào đó? Có rất nhiều câu hỏi, quá nhiều khả năng có thể xảy ra và sự luân hồi có thể một trong số đó.
Do đó, những gì Boriska kể lại rất có thể là ký ức từ một tiền kiếp trước đây trên sao Hỏa.

Công nghệ tiên tiến trên Sao Hỏa
Boriska đã mô tả nhiều về những con tàu hiện đại trên sao Hỏa, các chủng sinh vật hành tinh khác nhau, công nghệ của họ và cuộc chiến từng xảy ra trong quá khứ. Cậu bé mô tả về những phi thuyền chạy bằng năng lượng ion và những con tàu khác có năng lượng cực mạnh. Người ở sao Hỏa không dùng dầu hay khí thiên nhiên do các động cơ của họ quá mạnh đến nỗi chẳng mấy chốc nguồn tài nguyên nơi đây cạn kiệt.
Khi được hỏi về UFO, cậu bé kể rằng mình thường thấy những chiếc hình giọt lệ hơn là hình chảo truyền thống.
Một chuyên gia đã hỏi Boriska vì sao tàu vũ trụ của con người thường bị rơi khi tới gần sao Hỏa.
Cậu trả lời, “Người sao Hỏa phát ra tín hiệu đặc biệt để phá hủy những vật thể chứa phóng xạ độc hại gây ra cho chúng tôi”.

Chiến tranh hạt nhân trên sao Hỏa
Sao Hỏa từng xảy ra chiến tranh hạt nhân khốc liệt tàn phá môi trường và khí quyển cũng như con người, theo lời kể của Boriska.
Theo Boriska, từng xảy ra nhiều cuộc chiến đẫm máu phá hủy nhiều thứ trên hành tinh Đỏ, hủy hoại bầu khí quyển và xáo trộn dân cư.
Cậu bé kể về loại công nghệ giúp gây nổ ở sao Mộc nhằm chuyển nó thành mặt trời thứ hai. Như vậy người ở đây sẽ có đủ nguồn năng lượng để dùng. Tuy nhiên trước khi công nghệ này được sử dụng, chiến tranh nổ ra và mọi thứ đã trở nên hỗn loạn. Tiểu thuyết gia Nicolai Levashov từng viết nhiều cuốn sách hay về vũ trụ và thiên hà, trong đó có đề cập tới chiến tranh trong các dải thiên hà từng nổ ra tại sao Hỏa kéo dài mấy ngàn năm trời.
Trong lần phỏng vấn đó có đoạn sau: “Chúng tôi không sợ chết, vì chúng tôi bất tử. Từng xảy ra một tai nạn thảm khốc trên sao Hỏa nơi tôi sinh ra và lớn lên. Những người như tôi vẫn còn sống ở đó. Chiến tranh hạt nhân đã xảy ra trên sao Hỏa, mọi thứ bị thiêu rụi, chỉ một vài người sống sót. Họ đã lại dựng nơi trú ẩn và tạo vũ khí mới”. “Mọi thứ đều thay đổi. Người sao Hỏa chủ yếu thở bằng carbon dioxide. Nếu họ bay tới Trái đất, chắc hẳn họ sẽ phải sà xuống những ống khói phả ra loại khí này”, Boriska chia sẻ. Vậy vì sao cậu từ sao Hỏa mà lại không cần carbon dioxide? – Tôi đang mang hình hài con người này, nên phải thở bằng oxy, nhưng các ông biết không, oxy khiến con người chóng già”, Boriska trả lời.
Nếu xét về kiến thức khoa học thông thường, quả thật hít thở oxy sẽ khiến con người già đi như lời cậu bé nói. Còn về vụ chiến tranh hạt nhân?
Theo TS John Brandenburg từ Đại học California, có đủ bằng chứng cho thấy ít nhất hai vụ nổ hạt nhân lớn từng xảy ra trên bề mặt Sao Hỏa trong quá khứ. Kết luận này được dựa trên dấu vết của các nguyên tố phóng xạ cùng các vết lõm (hố bom tiềm năng) trên bề mặt sao Hỏa. Nói cách khác, ông cho rằng Sao Hỏa từng có một nền văn minh có khả năng phát triển bom nguyên tử.

Dự đoán về thế giới tương lai
Trước ngày 21/12/2012, từng có người hỏi “cậu bé Hỏa tinh” rằng liệu đó có phải là “ngày tận thế” của thế giới không? Cậu đã trả lời rằng:
“Ngày tận thế là điều không thể tránh được, tuy nhiên nó không phải diễn ra vào năm 2012. Điều này phải đợi sau khi một vị Thần vĩ đại chuyển sinh tại Trung Quốc hướng dẫn truyền đạo cho mọi người và đưa một số người trở về Thiên quốc rồi mới xảy ra. Chưa tới thời khắc đó thì loài người có thể sẽ vĩnh viễn không thể thức tỉnh. Chưa đến khi đại nạn cuối cùng xảy ra, chưa đến ngày tận thế, loài người có lẽ vĩnh viễn sẽ không hiểu được ý nghĩa quan trọng của hòa bình và tình yêu cũng như sứ mệnh của bản thân khi tới Trái Đất này. Tuy nhiên những người có trí tuệ, thiện lương và có kiến thức thâm sâu sẽ có được câu trả lời. Và hãy luôn ghi nhớ rằng, câu trả lời tìm được chỉ có thể xuất phát từ nội tâm”.
Năm 2012 đã qua từ lâu, và hiện chúng ta đang ở năm 2019. Cái ngày tận thế giả định vào 21/12/2012 đó đã không xảy ra. Nếu đúng như lời cậu nói, thì phải chăng “một vị Thần vĩ đại đã chuyển sinh tại Trung Quốc và hướng dẫn truyền đạo cho mọi người”?
“Nơi tôi sinh ra cũng ở cùng trên một đường chân trời với nơi của vị Thần truyền đạo vĩ đại chuyển sinh ở Trung Quốc”, cậu bé nói: “Tôi không biết tại sao tôi lại được sinh ra trên Trái Đất này, nhưng tôi tin rằng tôi cũng có sứ mệnh của bản thân giống như vị Thần vĩ đại kia khi chuyển sinh tới Trái Đất. Xin mọi người đừng lo lắng bởi Trung Quốc – quốc gia được Thần chọn là nơi chuyển sinh truyền đạo và làm công việc đó của mình, là một quốc gia có nền lịch sử vô cùng đặc biệt và kỳ diệu”.
Boriska cho hay, vào năm 2008 khi tới thời khắc của sự phục hưng, các hành tinh sẽ càng có nhiều “Người sao hỏa” chuyển sinh tới Trái Đất. Trên Trái Đất sẽ xảy ra việc trọng đại to lớn và những “người sao hỏa” khi giáng sinh tới nơi này có nhiệm vụ rất quan trọng. Họ có thể giúp con người Trái Đất đối phó với những đại nạn sắp xảy đến.
Những lời nói của Boriska không những làm chấn động giới khoa học mà còn gây ra những cuộc tranh luận trong các nhà thiên văn học. Lúc đó đã có rất nhiều kênh truyền thông tìm gặp cậu bé và mang theo những nghi ngờ của giới khoa học: “Cậu có chứng cứ hoặc lý do nào để có thể chứng minh những điều mình nói là sự thật?”
Boriska đã trả lời: “Đây chính là sự mù quáng của con người Trái Đất khi mà luôn cho rằng những điều mình nhìn thấy mới là chân lý, còn những điều không nhìn thấy thì đều là bịa đặt. Trước khi tất cả những đại nạn xảy ra trên Trái Đất này, con người Trái Đất đều không bao giờ tin nó có thể xảy ra, thế nhưng nó thực sự vẫn xảy ra. Những điều trước đây nhân loại không nhìn thấy đều trở thành chân lý, là điều có thực. Tuy nhiên vì mê mờ nên con người Trái Đất cứ luôn tự cho rằng bản thân mình là thông minh”.
Một đại nạn được đề cập đến trong Kinh Thánh đã từng xảy ra trong lịch sử Trái Đất là trận Đại Hồng Thủy mang tính toàn cầu.
Cậu bé còn nói:
“Các vị Thần vẫn luôn dõi theo con người nơi Trái Đất. Họ thông qua tâm linh để truyền tải những thông điệp cho mọi người, và trong đó cũng có rất nhiều quà tặng mà các vị Thần dành cho con người thế gian. Những món quà tặng đó bao gồm tình yêu thương, cũng bao gồm rất nhiều những tri thức của nhân loại, giống như những “Crop circle” (vòng tròn bí hiểm xuất hiện trên những cánh đồng lúa mì) đến 99% đều do các vị Thần lưu lại cho con người. Ẩn sâu trong đó có rất nhiều những tri thức cao thâm mà chỉ có những người có chỉ số IQ cao mới có thể giải thích được nó. Tuy nhiên có một số người trong xã hội nhân loại lại coi thường sự tồn tại của các vị Thần, còn cho rằng những người nghiên cứu về Thần Phật là mê tín, là bị bệnh. Con người thực sự không biết và không thể lý giải được một cách sâu sắc ý nghĩa vĩ đại thực sự của tình yêu thương mà Thần Phật đã dành cho nhân loại”.
Các vị Thần vẫn luôn dõi theo con người nơi Trái Đất, dù cho con người có tin hay không.
Những lời này của cậu bé làm chúng ta nhớ đến nhà vật lý học kiệt xuất Isaac Newton. Ông từng nói:
“Từ trật tự kỳ diệu của các thiên hệ, chúng ta không thể không thừa nhận những điều này chắc chắn được tạo nên bởi những sinh mệnh cao cấp toàn trí toàn năng. Tất cả vạn sự vạn vật dù là vô cơ hay hữu cơ trong vũ trụ đều là từ trí huệ toàn năng của những vị Chân Thần vĩnh sinh tạo nên. Người bao quát hết thảy, đại trí đại huệ; Người hiện hữu trong đại thiên thế giới sắp xếp có trật tự, bao la vô tận, tất cả đều theo chỉ ý của Ngài mà sáng tạo vạn vật, vận hành vạn vật, rồi đem sinh mệnh, hơi thở, vạn vật cấp cho con người; cuộc sống, động tác, tồn lưu của chúng ta, đều thuộc về Người. Vạn vật trong vũ trụ, tất nhiên là có một vị Thần toàn năng đang điều khiển và khống chế hết thảy. Ở dùng kính viễn vọng để tìm đến nơi tận cùng, tôi đã nhìn thấy dấu vết của Thần”.
Ngày nay, nền văn minh vật chất của xã hội nhân loại dường như phát triển chưa từng có so với trước đây. “Tuy nhiên nếu con người Trái Đất vẫn tiếp tục ngày càng coi thường văn minh tinh thần như tình trạng hiện nay thì nền văn minh của Trái Đất sẽ bị hủy diệt”, Boriska nói.
Cậu bé Hỏa tinh còn bày tỏ: “Việc mọi người nghi ngờ lời nói của một đứa trẻ không phải lỗi của mọi người. Tuy nhiên mọi người không nên nghi ngờ những sự thật vốn có, và không thể phủ định hay nghi ngờ trên thế giới này liệu có Thần Phật hay không. Tôi tin rằng trong số những người thông minh sớm đã hiểu rằng xã hội nhân loại hiện nay là chủ nghĩa thực dụng. Tất cả khoa học kỹ thuật của con người Trái Đất, tất cả những vật chất bao quanh con người Trái Đất đều chỉ vận động xoay quanh tiền bạc. Rất nhiều người trên Trái Đất luôn cho rằng vũ khí nguyên tử là nguy hiểm nhất. Kỳ thực không phải vậy, điều nguy hiểm lớn nhất đó chính là “Commodity fetishism” (chủ nghĩa sùng bái vật chất)”.
Nhà vật lý học, thiên văn học nổi tiếng Hawking đã từng chia sẻ với các phương tiện truyền thông chính thức của Anh rằng: “Cho dù cậu bé hỏa tinh Boriska có thực sự tới từ sao Hỏa hay không, thì những kiến thức về vũ trụ và thiên văn của cậu thực sự vượt quá sự tưởng tượng của tôi. Tôi tin rằng tất cả những nhà khoa học nổi tiếng trên toàn thế giới mới có được những kiến thức như vậy. Chúng ta không thể coi thường những ý kiến bàn luận về vũ trụ và những dự ngôn về thế giới tương lai mà cậu bé đã đưa ra”.

Ngự Yên

9 điều tâm đắc của Donald Trump










21 thg 5, 2019

Luận về MỘNG MƠ qua Văn Chương và Triết Học


“Xử thế nhược đại mộng
Hồ vi lao kỳ sinh “

 
Đời là giấc mộng lớn. Bôn ba làm gì cho mệt mỏi!
 
Suốt cuộc đời chúng ta trải qua biết bao nhiêu biến cố, chung quy có lẽ cũng chỉ là mộng ảo! Theo sách Nam Kha Ký của Đường Lý Công Tà thì Thuần Vũ nằm ngủ dưới gốc cây hòe, mơ thấy được kết hôn với con gái nhà vua, được bổ làm quan Thái Thú đất Nam Kha, giàu sang phú quý. Bỗng giặc giã lan tràn, thất trận, gia đình tan nát và bị thất sủng. Khi giật mình tỉnh dậy thấy mình đang ngủ dưới gốc cây hòe bên cạnh cái tổ kiến. Qua điển tích đó, Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều đã thể hiện tâm trạng của mình qua lời của cung nữ trong A phòng.

“Giấc Nam Kha khéo bất bình
Bừng con mắt dậy thấy mình tay không”!

Lư sinh gặp một vị đạo sĩ trong quán trọ và than thở cảnh bần cùng của mình. Vị đạo sĩ đang nấu một nồi kê, lấy trong túi một cái gối ra cho Lư sinh nằm nghỉ. Lư sinh bỗng ngủ thiếp đi giữa cơn gió thoảng của trưa hè, mơ thấy mình đi thi và đỗ đạt, được bổ nhiệm ra làm quan, vợ đẹp con ngoan, gia đình đầm ấm, hạnh phúc “chàn chề”, sống đến 80 tuổi mới chết. Bỗng giật mình tỉnh dậy, té ra công danh phú quý thoáng nhanh như bóng câu qua cửa, thời gian chưa chín một nồi kê mà sơn hà đã trải qua biết bao nhiêu biến đổi. Đời chẳng khác gì giấc mộng hoàng lương!

“Xử thế nhược đại mộng!
Hồ vi lao kỳ sinh
Lương mộng chức vi thành
Sơn hà kinh kỷ biến”!

Có những giấc mộng đẹp, thần tiên khiến khi tỉnh giấc, mình cảm thấy tiếc nuối bâng khuâng và cũng có những cơn ác mộng khiến khi tỉnh giấc, mình thấy lo âu bàng hoàng trong dạ.

“Khi mơ những tiếc khi tàn
Tỉnh trong giấc mộng muôn vàn cũng không”.

Dù thần tiên hay ác mộng, trong cơn mơ mình không hề nghĩ mình mơ mà là thực. Khóc trong mơ, cười trong mơ, làm việc trong mơ, ăn uống trong mơ, tình tự như Đường Minh Hoàng du nguyệt điện. Trong lúc mộng du, con người hành động thực, chẳng khác nào bị “phép thôi miên” sai khiến hoặc bị điều khiển bởi phép Di Hồn Đại Pháp với mãnh lực hơn người.

Nhiều người kể chuyện mộng mơ, nhưng chưa thấy ai mơ được hóa ra sinh vật khác, duy chỉ có Trang Tử mơ thấy mình hoá thành bươm bướm. Điệp là con bướm nên có tên là Mộng Điệp hay mơ màng giấc điệp, hoặc gối điệp. Phạm Quý Thích trong bài Tổng vịnh truyện Kiều đã mô tả cuộc đời nàng Kiều như giấc mộng:

“Nửa giấc đoạn trường tan gối điệp
Một giây bạc mệnh dứt cầm loan.”

Mộng điệp hay Mộng Xuân cũng là những giấc mộng đến với mỗi một người trong chúng ta một cách bất kỳ xuất ý (unexpectedly). Có người nói tiền không tạo được hạnh phúc (L’argent ne fait pas le bonheur), nhưng chắc chắn hơn là tiền cũng không mua được mộng.

Dẫu mà tay có ngàn vàng
Đố ai mua được một tràng mộng xuân”.

Thế thì mộng xuân thật vô giá. Mộng mơ có thể làm cho cuộc sống thêm thi vị, giấc ngủ thêm phong phú nhưng những cơn ác mộng có thể là triệu chứng kinh hoàng còn vang vọng lại trong tâm trí. Mặc dù lúc tỉnh không bao giờ chúng ta nghĩ đến nhưng đêm về phần vô thức (unconscious) làm việc gợi lại hoặc tô vẽ những cảnh hãi hùng dự phóng khiến mình phải hú hồn khiếp vía lúc tỉnh mơ. Tình cảnh tỵ nạn xa quê hương đã khiến cho nhiều người nằm mơ trở về quê nhà, nhìn lại con sông xưa thành phố cũ, thân quyến bạn bè như tình cảnh xa nhà của bà Thị Kính:

“Chân trời đất khách đã lâu
Chiêm bao lẩn thẩn ở đâu quê nhà”

Trong tác phẩm “Nhân Nguyệt Vấn Đáp” chị Hằng vẫn:

“Ngàn thu sương tuyết, một lòng thanh quang”

Vì sống xa lánh cõi trần ai bụi bặm.

“Cõi trần thế cuộc chiêm bao
Công hầu khanh tướng xôn xao trong vòng
Tranh nhau chỉ vì hơi đồng
Giết nhau vì miếng đỉnh chung ở đời”!

Lịch sử nhân loại, cứ thế mà nhắc đi nhắc lại mãi, khiến cho thi sĩ Tản Đà cũng than thở:

“Ở đời lắm nỗi không bằng mộng
Mộng lớn bao nhiêu khổ bấy nhiêu”

Trong lúc Hồ Xuân Hương không chịu ngủ để nghe tiếng trống canh dồn, biểu diễn cái hồng nhan với nước non.

“Canh khuya văng vẳng trống canh dồn
Trơ cái hồng nhan với nước non”!

Thì Tú Xương chập chờn trong hiu quạnh.

“Nằm nghe tiếng trống, trống canh ba
Vừa giấc chiêm bao chợt tỉnh ra
Thiên hạ có khi đang ngủ cả
Việc gì mà thức một mình ta”?

Ngày xưa, người đời thường tin vào khoa Báo Mộng như Nguyễn Trãi trong lúc còn dạy học nằm mơ thấy “Mẹ con cái rắn tan hoang cửa nhà”. Khi tỉnh dậy mới biết đám học trò làm vườn đã phá tổ rắn. Câu chuyện nầy được dùng làm đề tài để giải thích lý do tại sao Nguyễn Trãi, một đại công thần nhà Lê, mà vẫn bị tru di tam tộc. Vụ án Thị Lộ giết dòng tộc Nguyễn Trãi thể hiện phần nào sự tương liên giữa người và thú vật “nợ máu phải trả bằng máu”! Ân oán giang hồ giữa người và rắn: “Rắn báo oán”.

Vua Lý Thái Tổ đã nằm mơ thấy Rồng khi dời đô đến Thăng Long đã đặt kinh thành là Thăng Long. Alexandre Đại Đế trên đường đi đánh thành Tyre, dự định rút quân nhưng mơ thấy ngư nhân nhảy múa. Pháp sư đoán mộng cho đó là điềm chiến thắng, Alexandre tiến quân và thắng trận.

Các vĩ nhân như Đức Thích Ca Mâu Ni, Đức Khổng Tử, Lão Tử trước khi nhập thế đều được báo mộng. Mẹ của Đức Phật là Hoàng Hậu Maya đã chiêm bao thấy “bạch tượng sáu ngà biến thành hào quang soi vào bụng bà”, là điềm báo bà sẽ sinh ra vĩ nhân cho thiên hạ.

Mẹ của Đức Khổng Tử là Nhan Thị lên núi Ni Khâu cầu tự. Khi bà tới chân núi thì lá “cây ở triền núi dựng đứng lên” báo hiệu bậc hiền nhân quân tử sắp ra đời. Trước khi ngài sinh ra “Kỳ Lân xuất hiện và hai con rồng xuống quấn chung quanh bà mẹ ngài, trước cửa có 5 vị bô lão đón mừng”. Năm vị nầy là ngũ tinh: Kim tinh, Mộc tinh, Thủy tinh, Hỏa tinh và Thổ tinh. Người ta đoán rằng ngài là con của Thủy tinh nên vì sao này hiện xuống, 4 vị kia cũng xuống để chúc mừng ngày sinh ra ngài.

Kinh Thánh cũng ghi giấc mơ của tổ phụ Jacob được Chúa phù trì qua hình ảnh một chiếc thang bắc cao đến thiên đàng với Thiên thần lên xuống liên lạc với nhân gian.
Các bộ lạc Da Đỏ cũng rất tôn trọng những người được mặc khải mơ thấy những biến cố liên hệ đến sự hưng vong của bộ lạc.

Cũng tự ngàn xưa, khoa Giải Mộng đã được các vua chúa và nhân gian lưu ý để đoán giải các giấc mơ có liên hệ đến vận mệnh của cá nhân và bộ tộc. Tùy mộng báo điềm xấu hay tốt mà tùy cơ ứng biến. Ngày nay báo mộng vẫn còn hiệu nghiệm ảnh hưởng đến quyết định cá nhân và tập thể trong các công tác trọng đại. Dẫu đúng, dẫu sai, đoán mộng vẫn là dấu hiệu của sự thận trọng, có khi làm mất cơ hội tốt nhưng cũng có khi tránh được tai nạn bất ngờ. Báo mộng có thể là biểu hiện của thần giao cách cảm (telepathy) của thế giới huyền bí, giữa người và người, vượt ra ngoài khả năng thực nghiệm và kiểm chứng của khoa học vật lý.

Khoa Tâm lý học đã dày công nghiên cứu trạng thái tâm thần về cả hai khía cạnh tâm lý siêu hình và tâm lý thực nghiệm. Những ai từng nghiên cứu về triết học, nhất là Tâm lý học hẳn quen thuộc với công trình nghiên cứu của Freud. Ông nói rằng trong suốt thời kỳ đế quốc La Mã, khoa giải mộng rất được thịnh hành và được tôn trọng “Throughout the whole Roma period the interpretation of dreams was practiced and highly esteemed”. Freud còn đi xa hơn nữa, đã dùng phân tâm học (psycho analysis) nghiên cứu tâm trí qua 3 phần: Phần ý thức (conscious) phần tiềm thức (subconscious) và phần vô thức (unconscious) để tìm hiểu các tác động của tâm trí.

Mơ mộng được xem như là phần thể hiện các ước vọng bị chôn sâu vào phần vô thức. Những đam mê, những ước muốn và vì thiếu phương tiện thực hiện, như trẻ em thích ăn kẹo nhưng không có tiền mua, nên nằm mơ thấy ăn kẹo. Những đam mê do bản năng (id) thúc đẩy, nhưng không thực hiện được vì luân lý xã hội, cấm kỵ của tôn giáo tạo thành cái gọi là siêu bản ngã (superego) dồn ép các ước muốn vào phần vô thức, tạo nên tình trạng bị đồn ép thái quá có thể làm mất thăng bằng tâm thần.

Tình trạng dồn ép về dục tính tạo nên tình trạng mà Freud gọi là Libido. Sự dồn ép thường khiến cho cả nam lẫn nữ thường có những giấc mơ tình ái. Không phải “làm sao giết được người trong mộng, để trả thù duyên kiếp phũ phàng” mà mơ thấy ái ân với người khác phái kèm theo những phản ứng sinh lý như thật. Nếu tình trạng ái ân trong mộng tái diễn liên tục, cần danh y chữa trị. Để chữa bệnh dồn ép làm mất quân bình trí tuệ, Freud thường dùng phép thôi miên bệnh nhân (hypnotism) để cho bệnh nhân nhớ lại và nói ra hết đầu đuôi tự sự hầu giải rối tơ lòng.

Thi hào Nguyễn Du cũng rất sành về tâm lý, đã diễn tả tâm tình của Thúy Kiều và Kim Trọng, khi đôi trai tài, gái sắc tương ngộ, một cách tài tình đúng với lời bình văn: Nguyễn Du không bao giờ tả tình mà không mượn cảnh, cũng như không bao giờ tả cảnh mà không ngụ tình.

“May thay giải cấu tương phùng.
Gặp tuần đố lá thỏa lòng tìm hoa.
Bóng hồng nhác thấy nẻo xa.
Xuân lan, Thu cúc mặn mà cả hai.
Người quốc sắc kẻ thiên tài.
Tình trong như đã, mặt ngoài còn e.”

Tình yêu (love) là thiên ân mà Thượng Đế đã ban cho con người. Người không có tình như cây không nhựa! (L’homme sans l’amour est comme l‘arbre sans sève).
Thi hào Nguyễn Công Trứ cũng tự hỏi:

“Tình là cái chi chi
Dẫu chi chi cũng chi chi với tình.
Đa tình là dở, đã mắc vào đố gỡ cho ra”
hay 

“Đã gọi người năm thiên cổ dậy
Lại đưa hồn trong lúc ngủ canh đi.
Nực cười thay lúc phân kỳ
Tuy chẳng nói biết bao nhiêu biệt lệ”.

Cao Bá Quát cũng say đắm với tình

“Giai nhân nan tái đắc.
Trót yêu hoa nên dan díu với tình.
Mái Tây hiên nguyệt gác chênh chênh.
Rầu rĩ lắm, xuân về oanh nhớ.”

Khi đã thố lộ hết tâm tình thì tâm trí bớt bị dồn nén và dần dần trở lại trạng thái quân bình trí tuệ để tránh tình trạng điên vì tình. Ngày nay các chuyên viên về tâm lý (psychologist) còn dùng nhiều kỹ thuật trắc nghiệm để tìm hiểu bệnh nhân nhưng điều cốt yếu là bệnh nhân phải tin tưởng và nói hết tâm tình thì tâm hồn mới được giải tỏa những uất ức rối ren của cuộc đời.

Về hình thái, có những giấc mơ được kết cấu rõ ràng, minh bạch theo nguyên tắc luận lý như mơ đang diễn thuyết về một đề tài, tranh cãi về một vấn nạn gọi chung là “Thought like dreaming”. Có những giấc mơ mà sự cấu kết lộn xộn, phi lý, hình ảnh biến ảo khôn lường, gây nên tình trạng ảo giác gọi chung là “hallucinatory dreaming”.

Khi mơ, cơ thể tác động theo cơn mơ, có thể vung chân, múa tay, tim đập mạnh và hơi thở nhanh, mắt nhắm nhưng tròng mắt lên xuống láo liên gọi là “REM”: (Rapid Eye Movement). Đi xa hơn nữa, ngành tâm lý học còn nghiên cứu giấc mơ và tác động REM của ngành sinh vật có vú (mamals). Trong lúc cơ thể nghỉ ngơi thì tâm trí làm việc. Năm 1960, nhà thần học sinh lý Pháp Michel Jouvet đã nghiên cứu về hiện tượng REM và nhận thấy rằng trong khi mơ, thần kinh hệ trung ương Ịàm việc và tê liệt hóa các khu thần kinh cảm giác của các phần khác của cơ thể, không tiếp nhận kích thích từ bên ngoài như lúc tỉnh. Tuy nhiên mơ bao hàm nhiều hình thái đặc biệt, đôi khi thần kinh cảm giác vẫn thu nhận các hiện trạng bên ngoài như sức nóng, lạnh. Nằm ngủ trong trưa hè nóng bức bên cạnh cửa sổ có thể có giấc mơ thoải mái nhất là khi gió thoảng thổi qua hơn là ngủ trong nhà giam nóng bức có thể có những giấc mơ bị ngộp thở.

Nằm vắt tay lên trán có thể mơ bị đui mắt vì cánh tay đè mi mắt. Nằm nghiêng có thể mơ thấy mình điếc lỗ tai, như vậy khi ngủ thần kinh không hẳn bị “shut down” các khu thần kinh cảm giác ngoại biên mà vẫn thu nhận kích thích từ bên ngoài.

Về phương diện siêu hình, nhiều học giả tin tưởng rằng mơ thể hiện một ẩn ý tiềm tàng, một báo hiệu nào đó chứ không phải chì là phản ứng hóa học của cơ thể như Allen Hobson, trường Y khoa Harvard chủ trương.

Vấn đề có ý nghĩa tiềm tàng hay không (whether dreams have hidden meaning) vẫn là vấn đề ước đoán cho đến nay khoa học chưa chứng minh được! Khi nghiên cứu sự tương liên giữa mơ và phái tính nam nữ, người ta nhận thấy rằng nam giới thường mơ khác nữ giới. Quan niệm nam ngoại, nữ nội, có thể biểu hiện qua giấc mơ. Nữ giới thường mơ đến việc nhà, bè bạn với đầy đủ màu sắc và chi tiết. Nam giới thường mơ đến các hoạt động bên ngoài, các sinh hoạt táo bạo có tính cách tổng thể hơn là đi vào chi tiết, màu sắc. Thế thì mơ thể hiện phần nào tư thế xã hội và nghề nghiệp của mỗi người, mỗi người có một sinh cảnh riêng biệt nên mỗi người có một loại giấc mơ, không ai giống ai.

Như trên đã đề cập, mơ có thể là hiện thân của những ước muốn mà trong thực tế không thể thực hiện được, những ước muốn đó bị dồn ép và giải tỏa qua giấc mơ.Thế thì mơ đóng vai trò như một cơ phận “xả hơi” như Freud nhận xét “a sort of valve for letting off psychological steam, for reducing excitations in the mind” (The Interpretation of Dreams, Sigmund Freud) để giải tỏa tâm hồn khỏi bị ức chế. Một kinh nghiệm mà hầu như mọi thanh niên nam nữ khỏe mạnh đều cảm nghiệm trong lứa tuổi dậy thì là thường nghĩ đến điều tình ái nhưng vì lể giáo ràng buộc nên chỉ được “xả hơi qua giấc mơ”.

Một đặc điểm khác là “Mơ rồi Quên” khi tỉnh dậy. Xét kỹ ra thì thường khi Mộng Du hay nói Mớ thì không nhớ, nhưng nằm mơ thì có phần nhớ, phần quên. Đôi lúc kết cấu của giấc mơ lộn xộn, đầu voi đuôi chuột, về cả thời gian lẫn địa điểm nên chỉ nhớ mơ hồ.

Về khoa tâm lý thực nghiệm, các chuyên gia nghiên cứu về ký ức (memory) xem cơ chế ký ức được sắp xếp Thu (input) và Phát (output) các Ý Niệm như thế nào. Trí nhớ ví như máy điện toán (computer) dung lượng chứa các dữ kiện (data) có hạn, nên nếu chứa quá nhiều sẽ bị “over-loaded”.

Theo Francis Crick, giải Nobel, thì trí nhớ (memory) là một hệ thống liên tưởng giữa các ý niệm, một khi hệ thống này chất chứa quá nhiều dữ kiện, phần thái quá sẽ bắt dầu tác động lệch lạc, phát xuất ra những tín hiệu vô tổ chức, lôn xộn, tạo nên trạng thái ảo giác khích động tâm trí tạo ra những giấc mơ nhằm mục đích tống khứ những ám ảnh thừa thải. “Dream is the way of getting rid of obsessions” vì thế nên có hiện tượng mơ để tìm quên “dream in order to forget”.

Như vậy, mơ đóng vai trò hóa giải và trung hòa hoài niệm trong tâm trí, tạo thế quân bình giữa các tư tưởng xuất nhập. Ngày nào chúng ta làm việc quá nhiều, hay quá nhiều vấn đề đến cùng một lúc khiến tâm trí mệt mỏi “Nhức Đầu”. Cũng vậy khi giận dữ, hay trầm tư mặc tưởng vào một vấn đề gì chúng ta muốn được yên tĩnh. Nếu có ai quấy rầy, mình có thể phản ứng: “Leave me alone” vì khả năng thần kinh hệ không thể tiếp nhận những dữ kiện mới.

Tâm trí cần yên tĩnh để có thì giờ gạn lọc, lưu trữ hoặc đào thải ý tưởng, đóng vai trò của một trung tâm kiểm tín. Về phương diện sinh học, tư tưởng ảnh hưởng đến sự biến đổi tác dụng hóa học của cơ thể. Sợ làm nhiều người bạc mặt. Vui quá, buồn quá hóa khóc. Những người thất tình hoặc âu lo thái quá thường bị gầy còm, xác xơ vì lượng hồng huyết cầu bị giảm thiểu… Nói dối có thể làm cho tim đập nhanh. Do đó khi điều tra người ta gắn máy vào cơ thể để đo nhịp tim. Khi nói láo thì nhịp tim thất thường và các phản ứng khác của cơ thể giúp cho nhân viên điều tra tìm ra sự thật (lie detector). Freud được mệnh danh là “Sư tổ của ngành Phân Tâm Học” (Psychoanalysis), vì tình trạng khoa học phôi thai nên ông ít chú trọng đến phần sinh học của giấc mơ (biology of the dream) và bỏ dở dang công trình nghiên cứu tâm lý theo phương pháp khoa học.

Ngày nay, các phương pháp khoa học được áp dụng để nghiên cứu một số lãnh vực về tâm lý con người gọi chung là Khoa tâm Lý Thực nghiệm. Càng nghiên cứu người ta càng gặp phải những vấn dề không thể dùng khoa học để giải đáp hoặc nếu có giải đáp thì cũng chỉ có tính cách võ đoán, do đó ngành Tâm Lý Siêu Hình vẫn dùng để bổ sung các khuyết điểm và định hướng cho ngành Tâm Lý Thực nghiệm.

Não bộ là vật chất như củi và tinh thần như lửa. Hồn lành trong xác mạnh (mens sana incorpore sano). Củi tốt thì ngọn lửa sẽ thanh. Một hệ thống thần kinh tốt, tinh thần sẽ lành mạnh. Thương tích về não bộ ảnh hưởng đến hệ thống suy luận, do đó khoa phạm tội học nghiên cứu thần kinh của những người phạm tội và cho biết đa số những người phạm tội bị thương tích về não bộ, hoặc thiếu chất serotonin, chất này giúp điều hoà cảm xúc và kiểm soát sự kích động. Tại Hoa Kỳ, trong số hơn 1300 tội nhân lãnh bản án tử hình, có 14 vị thành niên. Các trẻ em nầy đều có thương tích về óc và thuở nhỏ bị đánh đập làm mất tính hoà nhã và trở nên hung ác.

Cũng vậy trong cuộc sống hằng ngày, có nhiều người rất hoà nhã, vui vẻ, cũng có người hay càu nhàu, hoặc vì bệnh tật kinh niên, hoặc vì tự ti mặc cảm, hoặc vì lòng oán cừu chồng chất mà giải pháp là cần chữa trị bệnh tâm thần, tĩnh tâm, tránh tâm động, như vào Thánh đường mỗi ngày để cầu kinh, chúc bình an cho nhau. “Các con hãy chúc Bình An cho nhau”, hoặc “Lan đành cắt đứt dây chuông”!

“Thà mượn, thú tiêu dao cửa Phật
Mối thất tình quyết dứt cho xong
Đa mang chi nữa đèo bồng
Vui gì thế sự mà mong nhân tình
Lấy gió mát trăng thanh kết nghĩa
Mượn hoa đàm đuốc tuệ làm duyên
Thoát trần vào cõi tiên thiên
Làm thân ngoại vật là tiên trên đời”.
(Cung Oán Ngâm Khúc)

đều là những phương cách giúp con người tìm được sự tĩnh tâm, tránh phiền não.

Mặc dù với khoa học tiến bộ, khoa Tâm Lý Học, vẫn còn nằm trong giai đoạn phôi thai vì liên hệ đến phần nội giới của con người khiến cho khoa học thiên nhiên hay vật lý chưa đủ khả năng đi vào đời sống tâm linh.

Khoa học vật lý thiên về mô tả các hiện tượng vật chất và hữu hình, còn các vấn đề về nguồn gốc của sự vật, con người, tinh thần, trí tuệ… sinh, tử, tiền thân, hậu kiếp vẫn còn nằm trong phạm trù nghiên cứu của triết học và thần học đúng với câu:

“Sông sâu còn có kẻ dò
Lòng người “sâu thẩm” ai đo cho cùng”.
L’homme, cet inconnu. Man, The Unknown.!


Trần Xuân Thời


"Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa"















Cơn mưa lớn chiều 10/5 khiến nhiều tuyến đường Sài Gòn ngập nặng, nhiều người phải dắt bộ xe máy. Trong khi đó, một số người nước ngoài tỏ ra ngạc nhiên.

Khách Tây không hiểu vì sao người Sài Gòn sợ hãi mùa ngập nước Trái với sự mệt mỏi, lo lắng của nhiều người Sài Gòn khi mùa ngập nước bắt đầu, khách Tây cảm thấy thích thú khi được lội nước, dầm mưa sau những ngày nắng đổ lửa.
ST

16 thg 5, 2019

Cha xin lỗi vì đã 'dạy' con làm ô-sin cho chồng!


(Ảnh minh họa)

"Từ hôm nay, cha sẽ tự lo cho mình những việc cá nhân, cha sẽ không vứt đồ bừa bãi rồi để mặc mẹ con thu dọn, cha sẽ rửa bát và lau nhà, trong khi mẹ con thổi cơm và giặt đồ".

Trong cuộc sống gia đình, những câu chuyện xoay quanh việc chồng hay vợ sẽ đảm trách những phần việc vụn vặt mang tên "việc nhà" vẫn thường là đề tài thu hút đông đảo sự quan tâm với vô vàn ý kiến trái chiều nhau. Ngày trước, việc nhà thường được mặc định là những công việc dành cho phụ nữ, những người vợ, người mẹ, người chị. Tuy nhiên, đi cùng với đà phát triển của xã hội, khi phụ nữ có nhiều cơ hội hơn trong cuộc sống, quan điểm này cũng dần thay đổi. Nhiều người cho rằng, việc nhà nên được chia sẻ một cách đồng đều cho cả vợ lẫn chồng.
Mới đây, trên mạng xã hội, những dòng bộc bạch của một người cha từ quê nghèo lên thăm con gái để rồi chạnh lòng chứng kiến cảnh con quần quật, tất tả với những công việc nội trợ trong khi con rể vẫn còn khá thảnh thơi đã khiến dân mạng chú ý.

"Cha xin lỗi vì đã "dạy" con làm ô-sin cho chồng.
Mấy hôm trước, tôi từ quê lên thăm con gái. Vợ tôi bận trông cháu nội nên mình tôi khệ nệ xách mấy món quà quê lên cho con. Con tôi lấy chồng đã năm năm, có hai đứa con một trai một gái, sống trong một căn chung cư mua trả góp. Hai vợ chồng cùng đi làm công sở, cuộc sống nhìn chung thoải mái, êm đềm. Thường thì con về thăm cha mẹ nhưng đợt này con bận quá, lâu chưa về nên vợ giục tôi đi thăm con.

Tôi lên ngay tối thứ sáu, đúng lúc con tan sở. Con thấy tôi lên thì mừng lắm, tíu tít mời cha ngồi rồi vội chạy đi làm bếp. Dăm phút sau thì chồng con cũng về tới, chào hỏi cha vợ xong xuôi thì ngồi xuống bàn ăn, mở tờ báo ra đọc và hỏi vợ bao giờ có cơm tối. Con gái tôi vừa trả lời chồng, vừa chạy đi chạy lại như con thoi để thổi cơm, xắt rau củ, làm cá…
Trong lúc đứa con gái lớn ngồi chơi lego, con gái tôi tranh thủ thời gian chờ cơm canh sôi thì đưa con trai nhỏ đi tắm, rồi lại giục con gái lớn đi tắm và thu dọn quần áo bẩn trên sàn. Chồng con gái tôi vẫn ngồi đó, điềm nhiên xem báo, như không trông thấy vợ đang ba đầu sáu tay tất bật với việc nhà. Hai con tắm xong thì con rể tôi mới đứng dậy, đi vào tắm rửa và cũng không quên "tiện tay" để mặc tờ báo, cốc nước trên bàn, áo vest vắt ngang thành ghế. Con gái tôi đưa hai con vào bàn ăn, mời tôi ngồi vào bàn dùng cơm rồi dọn dẹp các thứ linh tinh hộ chồng.

Bữa cơm tối diễn ra trong cảnh con rể tôi vừa ăn vừa trò chuyện với cha vợ rôm rả (mà không biết tôi đang rất khó chịu), còn con gái tôi tất bật với hai đứa nhỏ. Bữa ăn kết thúc lúc 8h00 tối, con gái tôi chỉ kịp và vội miếng cơm rồi đi dọn rửa chén bát, con bé vẫn chưa được nghỉ ngơi và vẫn còn nguyên bộ đồng phục đi làm trên người. Con rể tôi dùng bữa xong thì thong thả dắt hai con xuống chung cư tản bộ, không quên rủ cha vợ đi cùng nhưng tôi từ chối.

Tôi ở lại, giúp con dọn dẹp chén bát nhưng con gái cứ xua tay bảo cha đi lên nghỉ ngơi đi, con làm nhoáng cái là xong. Tôi hỏi: "Ngày nào đi làm về, con cũng làm từng này việc nhà à?". Con gái tôi cười xòa: "Dạ, làm có chút mà cha, như mẹ hay làm ở nhà vậy thôi. Mẹ đi làm đồng về thì cũng lo việc nhà như con mà. Con quen rồi!". Xong con lại chạy đi, chúi mũi vào rửa bát, quét nhà, bỏ mặc tôi đứng như trời trồng bởi câu con vừa nói: "Như mẹ hay làm ở nhà vậy thôi".


(Ảnh minh họa)
Ừ phải, vợ tôi ở nhà cũng y vậy. Sáng dậy là dở cơm cho chồng rồi đi chăm heo, chăm gà, chạy ra đồng phụ chồng cấy lúa… Chiều về, vợ tôi lại tất bật thổi cơm, lau nhà, rửa bát… luôn tay luôn chân. Còn tôi, cũng y như con rể của mình, về đến nhà là thong thả ngồi uống nước chè xanh, ăn tối xong là đi đánh cờ với mấy ông bạn, còn vợ ở nhà làm gì, tôi chẳng mấy quan tâm.
Sáng hôm sau, tôi trở về quê. Ngồi trên xe, nhớ lại cảnh con gái sáng nay tiếp tục quần quật lo cho hai đứa con và chồng, rồi tất tả đưa cha ra bến xe, dúi cho cha vài triệu, mà thương con rớt nước mắt. Con gái, cha xin lỗi vì sau một ngày cùng làm việc vất vả như nhau ở ngoài đồng, cha đã cho phép mình được ngồi chơi nhàn nhã và xem chuyện mẹ con một mình tất bật với việc nhà là chuyện hiển nhiên. Chính cha đã "dạy" con rằng chồng có quyền hưởng thụ, còn vợ có nghĩa vụ phục vụ chồng.

Cha xin lỗi vì cha đã luôn ngồi đó, chờ mẹ con phục vụ từng bát cơm, cốc nước đến cái tăm xỉa răng, soạn cho cha từng cái áo cái quần, thu dọn cho cha từng mẩu thuốc lá mà cha tiện tay vứt bừa. Chính cha đã "dạy" con rằng chồng có quyền làm một đứa trẻ lớn xác, còn vợ có nghĩa vụ làm một "bà mẹ" thứ hai cho chồng.

Cha xin lỗi vì ngày hôm qua, cha chỉ có thể ngồi đó mà nhìn con như ô-sin trong nhà mình, trong khi chồng con cứ như ông hoàng mà cha chẳng thể nói, chẳng thể làm được gì, vì chính cha cũng đã và đang cư xử với mẹ con y như vậy. Chính cha đã "dạy" con rằng những bất công mà con đang chịu là chuyện bình thường của phụ nữ.

Từ hôm nay, cha sẽ không cư xử với mẹ con như vậy nữa. Cha sẽ tự lo cho mình những việc cá nhân, cha sẽ không vứt đồ bừa bãi rồi để mặc mẹ con thu dọn, cha sẽ rửa bát và lau nhà, trong khi mẹ con thổi cơm và giặt đồ. Cha sẽ dạy lại con rằng vợ chồng là phải cùng chia sẻ với nhau và con, con là một người mẹ, người vợ, chứ không phải là người hầu của chồng.
Cha xin lỗi con và mẹ con, ngàn lần xin lỗi!".


(Ảnh minh họa)
Ngay sau khi được chia sẻ, tâm sự này của người cha đã nhanh chóng thu được sự chú ý của đông đảo người dùng mạng. Xót xa và chạnh lòng là cảm xúc chung của nhiều người sau khi đọc xong bức thư. Vô vàn những bình luận bày tỏ sự đồng cảm với cô con gái trong câu chuyện cũng đã được để lại:
"Mình vốn cũng san sẻ nhiều với vợ các công việc nhà. Thế nhưng khi đọc xong lá thư này, mình thấy rằng những chia sẻ đó chưa là gì so với những hy sinh của những người phụ nữ trong gia đình. Cảm ơn em và cảm ơn tất cả những người phụ nữ trên thế giới".
"Đọc xong những dòng tâm sự này, mình lại nhớ bố da diết. Bố lúc nào cũng mong mình sẽ sống thật tốt, nên mình cố gắng chẳng để bố phải nhìn thấy những giây phút vất vả, khó khăn của bản thân mình".
"Bố mình cũng thường xuyên dặn dò con lấy chồng là phải lo cho gia đình, lo cho chồng cho con, có trách nhiệm với gia đình bên nhà chồng. Nhưng mình không làm được".

Những bậc làm cha, làm mẹ, ai cũng yêu thương con cái và mong cho con có cuộc sống sung túc, hạnh phúc, thảnh thơi và được như ý muốn. Những khoảnh khắc con vất vả, cực khổ với cuộc sống chính là những giây phút khiến cha mẹ chạnh lòng và lo lắng nhất.
Quay trở lại với dòng tâm sự của người cha trong câu chuyện trên mới thấy, tình cách và lối sống của con cái sau này chịu ảnh hưởng không nhỏ từ bố mẹ ngày trước. Do đó, có những thứ chẳng tự nhiên sinh ra và cũng chẳng tự nhiên mất đi, mà chỉ truyền từ đời này, sang đời khác. Thay đổi, nếu có, cũng chỉ có thể bắt nguồn từ những người trong cuộc.
Sưu tầm

12 thg 5, 2019

Tiger Mom

Dạo gần đây cụm từ “Mẹ Cọp” khá phổ biến, ám chỉ những bà mẹ Á Đông lúc nào cũng o ép, thúc đẩy cho con cái thành đạt bằng mọi giá. Nhưng trong số đó có một người đích xác là Tiger Mom, theo nghĩa bóng lẫn đen.



Tiger Woods và mẹ – nguồn gettyimages

Tháng Tư vừa qua Tiger Woods đã làm chấn động chốn giang hồ với cú comeback ngoạn mục, đoạt chiếc cúp Major thứ 15 sau mười năm vắng bóng – ngay trên sân cỏ huyền thoại của Augusta National Golf Club. Ðấy là lần thứ năm Tiger được khoác lên người chiếc áo vest màu xanh lá cây dành riêng cho thành viên của Hội ANGC và các nhà vô địch Masters. Sau khi thắng trận, trong tiếng reo hò rung rinh mặt đất của khán giả, Tiger đã ôm chầm lấy mẹ mình và hét to, “We did it!!”
Câu nói nghe mộc mạc, bình dị nhưng chứa nhiều ý nghĩa. “Mình đã xong việc!” Nghĩa là thành công này không riêng gì của một mình Tiger. Rõ ràng đây là một Tiger Woods mới, già dặn hơn và hiểu đời hơn sau vụ xì-căng-đan năm 2009 đã làm cho mẹ chàng giận kinh khủng. Và mặc dù không ai nói ra, chiến thắng tạo nên lịch sử này chắc chắn đã có bàn tay thép của bà nhúng vào.
Mẹ của Tiger tên là Kultida Punsawad. Mọi người thường gọi bà là “Tida” [ti-đa]. Bà sanh năm 1944 tại Kunchanaburi, cách Bangkok khoảng 70 dặm. Trong nhà có bốn anh chị em, Tida lớn lên trong một gia đình cha mẹ ly dị sớm nên phải bươn chải từ nhỏ. Tida mang trong người dòng máu ½ Thái, ¼ Tàu và ¼ Dutch (Hoà Lan). Như đa số người Thái, bà là một Phật tử thuần thành, kể cả sau khi lấy chồng là Earl Woods – một người da đen nhưng có bà Nội lai trắng. Hai người gặp nhau năm 1966 khi Tida đang làm việc tại một căn cứ quân đội của Mỹ ở Bangkok. Earl Woods khi ấy là một sĩ quan Biệt Kích tham chiến tại Việt Nam hai năm. Lúc về hưu ông mang lon Trung Tá.


Earl Woods (1932-2006) nguồn: U.S. Army

Trước khi lấy Tida, Earl Woods đã có một đời vợ và ba đứa con, nhưng hai người ly dị năm 1968. Năm 1969 Earl và Tida làm đám cưới tại Brooklyn, New York. Eldrick Tont Woods ra đời năm 1975. Tont là tên Thái, nhưng trong nhà Earl gọi con là “Tiger”, tên ông dùng gọi người bạn thiết thời chiến – Trung Tá Vương Ðăng Phong, mệnh danh “Quỷ Kiến Sầu.”
Earl Woods chơi baseball rất giỏi, từng là cầu thủ da đen đầu tiên cho đội đại học Kansas State. Một năm trước khi Tiger ra đời, Earl học đánh  golf và trở nên ghiền. Tiger được cho tập từ lúc mới chập chững biết đi. Trong khi Earl chỉ Tiger đánh banh thì Tida là người dạy cho con mình những bài học của người mẹ Á Châu, nhất là từ đạo Phật và sự quan trọng của việc tĩnh tâm trong lúc tranh tài. Vì vậy ta không nên lấy làm lạ khi thấy từ nhỏ Tiger đã biết cách tập trung và điều hoà hơi thở trong những giây phút cực kỳ căng thẳng trên sân cỏ.
Tida Woods là mẫu người phụ nữ mạnh mẽ. Trong nhà, bà là người giữ kỷ luật cứng rắn đối với cậu quý tử. Tiger rất sợ Mẹ. Và như nhiều người mẹ Á Châu luôn hy sinh cho chồng con, bà là người đã bỏ thì giờ chở Tiger đến driving range để tập mỗi ngày, đưa con đi tranh những giải thiếu nhi bất kể gần xa. Ðến khi Tiger tự biết lái xe, bà vẫn đi theo quan sát con mình chơi; lúc nào cũng thầm lặng, không gây chú ý. Ta có thể đoán trong xe hai mẹ con đã từng nói chuyện với nhau rất nhiều, nhất là về mặt “tâm lý chiến”.


Tiger, Earl và Tida Woods. – nguồn ThoughtCo
Sau giải Masters vừa rồi, Tiger nói anh vẫn nhớ chiếc xe Plymouth Duster cũ mèm. “Mẹ tôi lái xe rất nhanh,” anh kể. “Bà có thể lái cả tiếng đồng hồ chỉ để đưa tôi đi đánh 9 lỗ trong các giải mầm non.”
Tida là người ít nói, không thích phô trương trước đám đông. Khi đi coi Tiger đánh banh bà lúc nào cũng đeo cặp kính đen để không ai nhận ra. “Tôi là mẫu người cô độc,” bà từng thổ lộ. “Tiger cũng vậy. Hai mẹ con tôi không thích phí thì giờ với những người mình không ưa. Tôi chưa có ai gọi là bạn thân cả. Tôi sống sót được là nhờ ý chí sắt thép và tinh thần tự lập của mình.” Ðức tính nhẫn nại và bền chí này của bà có lẽ đã ảnh hưởng sâu đậm đến Tiger.
Tưởng cũng nên nhắc lại là vào thời điểm cuối thập niên 1960, ngoài phong trào phản chiến thì xã hội Mỹ còn đang trải qua cuộc cách mạng dân quyền đòi bình đẳng. Xung đột bạo lực giữa các nhóm da trắng và da đen xảy ra thường xuyên, thậm chí dẫn đến chết chóc. Cặp vợ chồng Earl và Tida Woods – vừa là da đen vừa là Á châu, lại càng bị kỳ thị. Nhà của họ từng bị kẻ lạ ném đá bể cửa sổ; nên khi Tida dùng chữ “sống sót” ta phải hiểu nó có cả nghĩa đen trong đó.

Thanksgiving 2009, trong lúc bà Tida đang ở nhà con trai để sửa soạn ăn mừng Lễ Tạ Ơn cùng mấy đứa cháu nội thì vụ gây gổ giữa Tiger và vợ nổ ra. Mọi chuyện đổ vỡ. Tida giận khủng khiếp. Bà đã từng bị chồng là Earl Woods ngoại tình, khiến bà rất đau khổ và dẫn đến việc hai người phải sống ly thân (tuy không ly dị). Cho nên đối với một người phụ nữ Á Châu như bà, chuyện thằng con mình lăng nhăng (giống Bố) là hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Về phần Tiger, tuy là thể tháo gia nhà nghề số một trên thế giới nhưng đối với Mẹ anh vẫn nể sợ ghê lắm. Anh kể:
“Trong nhà thì Cha tôi là tiếng nói, nhưng Mẹ là bàn tay. Tôi có thể kỳ kèo với ông, nhưng với bà thì không, hoàn toàn không. Cha tôi là dạng người suy nghĩ sâu, nhiều điều ông nói ra phải mất rất lâu sau tôi mới hiểu. Nhưng tuy ông từng là sĩ quan Biệt Kích, tôi lại không sợ ông. Trong khi đó thì Mẹ là người tôi sợ nhất. Sợ cho đến bây giờ. Như nhiều bà mẹ Á Châu khác, bà kỷ luật tôi rất khắt khe. Mẹ tôi là một con người cứng rắn với đôi bàn tay thép. Ðối với bà không hề có sự thương lượng. Zero! Tôi thương Mẹ tôi vô cùng.”

Bà Tida đã làm gì, nói gì với Tiger sau vụ khủng hoảng đó người ngoài không được biết, nhưng Tiger diễn tả phản ứng của Mẹ mình bằng một từ duy nhất: “brutal” (bạo tàn). Song có lẽ nhờ sự “tàn bạo vô nhân đạo” ấy của Mẹ mà lần hồi Tiger cũng tìm được trở lại con đường cũ, sửa đổi những sai lầm trong quá khứ và trở thành một người đàn ông trưởng thành, một người cha có trách nhiệm. Người đầu tiên Tiger ôm hôn sau khi kết thúc lỗ 18 trên sân Augusta hôm đó là con trai Charlie mới 10 tuổi. Hình ảnh ấy làm nhiều người nhớ lại cảnh Earl Woods ôm Tiger sau khi anh thắng giải Major đầu tiên, cũng tại sân Masters này 22 năm về trước.
Mặc dù Tiger Woods mang trong người nhiều dòng máu khác nhau, nhưng không ai có thể chối cãi là đức tính Á Châu của bà mẹ đã giúp anh rất nhiều trên đường đời, không những trong sự nghiệp thể thao mà còn nhiều hơn thế nữa. Hồi còn nhỏ Tiger thường được Mẹ dẫn về Thái Lan hàng năm để cậu bé biết thêm về quê Ngoại. Màu áo đỏ mà Tiger luôn luôn mặc vào ngày Chủ Nhật trong các cuộc tranh tài là cũng đến từ Tida; nó biểu tượng cho sự “sắt máu” của một con hổ đang săn mồi – không khoan nhượng, không chùn bước.
Từ khi Tiger trở thành pro (1996), mỗi năm Tida đều gởi cho con mình một chiếc headcover (đồ bọc gậy driver) hình dáng đầu con cọp. Bên trong bà cho thêu một hàng chữ bằng tiếng Thái:
“Love, from Mom”

 Tiger Woods was at the White House on Monday to be presented, with the Presidential Medal of Freedom following his Masters victory in April.
Bảy Bụi