Trang

20/01/2026

Ác mộng trong chung cư '84 m2'

    "84 m2" đặt câu hỏi cho người trẻ, rằng làm lụng cật lực để chạm tới giấc mơ chung cư - thứ nhiều người cho là cột mốc đánh dấu việc được công nhận trong xã hội - liệu có xứng đáng.

 

Lưu ý: Bài viết tiết lộ một phần nội dung phim.

84 m2, đúng như nhan đề của nó, là diện tích của một căn hộ chung cư tiêu chuẩn tại Hàn Quốc. Với nhiều người dân xứ kim chi, đó không chỉ là ước mơ, mà là thước đo thành công sau nhiều năm trời vật lộn với công việc và cuộc sống.

Bộ phim của đạo diễn Kim Tae Joon theo đó tiếp cận một chủ đề khá đặc biệt: giấc mộng an cư của nhiều dân văn phòng xứ Hàn. Họ tin rằng mua được chung cư thì sẽ an tâm lập nghiệp. Đó là một giấc mộng đẹp, cho đến khi những rắc rối đầu tiên xuất hiện.

'Giấc mơ an cư' của người Hàn

Câu chuyện của 84 m2 (tựa tiếng Anh: Wall to Wall) mở ra khi Noh Woo Sung (Kang Ha Neul) - một nhân viên văn phòng ngoài tuổi 30, bằng mọi giá mua một căn hộ chung cư tiêu chuẩn ở thành phố Seoul. Anh phải dốc toàn bộ vốn liếng, vay nợ, thậm chí bán cả mảnh đất của mẹ già ở quê.

Woo Sung không phải một kẻ mộng mơ viển vông. Anh đại diện cho tầng lớp trung lưu mới nổi tại Hàn Quốc, những người làm công ăn lương, cặm cụi tích góp cả đời chỉ để có cơ hội mua tấm vé đặt chân vào “giấc mơ an cư”. Với anh, tậu được căn hộ rộng 84 m2 không chỉ là niềm hãnh diện, mà còn là cột mốc đánh dấu việc được công nhận trong xã hội.

Thế mà chỉ 3 năm sau, thực tế đã tát vào mặt Woo Sung một cú đau điếng. Anh kiệt sức vì khoản tiền lãi vay, phải làm thêm công việc giao hàng để đủ tiền trang trải. Cuộc sống tù túng tới mức chàng nhân viên văn phòng còn không dám thoải mái sử dụng điện nước, điều hòa trong căn hộ. Thế nhưng, cơn ác mộng đâu dừng lại ở đó. Sau những ngày làm việc rã rời, Woo Sung tiếp tục bị "tra tấn" bởi những tiếng ồn khó chịu không rõ nguồn gốc.

Quá sức chịu đựng, Woo Sung phải lần theo từng tầng để kiểm tra, để rồi nhận ra hộ gia đình nào cũng chịu cảnh tương tự và nghi ngờ tầng trên mình bày trò quấy phá. Tới lúc này, Woo Sung mới lờ mờ nhận ra khu chung cư có điều gì đó kỳ lạ và bất ổn.

Kang Ha Neul vào vai nhân viên văn phòng khủng hoảng sau khi mua chung cư. Đỉnh điểm căng thẳng xảy ra khi hàng xóm đồng loạt nghi ngờ và tin rằng chính Woo Sung là kẻ gây ra tiếng ồn. Bị cô lập, nghi ngờ, anh bắt đầu hành trình đi tìm “thủ phạm thật” để tự minh oan cho bản thân. Từ đây, 84 m2 dần chuyển hướng sang câu chuyện giật gân, kéo theo chuỗi bí ẩn rợn người bị che giấu dưới lớp vỏ hào nhoáng của cuộc sống đô thị.

Nhân vật phản diện thực sự là Yeong Jin Ho (Seo Hyeon Woo), một phóng viên tự do từng bị cựu công tố viên Eun Hwa (Yeom Hye Ran) - nay là là chủ tịch hội cư dân - dập tắt phóng sự điều tra về xây dựng chung cư chất lượng kém. Jin Ho âm thầm vạch kế hoạch trả thù, bằng cách biến toàn bộ khu chung cư thành sân khấu cho một màn kịch đẫm máu.

Woo Sung bị lựa chọn trở thành con cờ trong trò chơi báo thù vì dường như đã mất hết tất cả, từ nhà, tiền, cho đến cả cơ hội đầu tư tiền ảo để thoát nợ... Theo lời Jin Ho, Woo Sung "tượng trưng cho sự đau khổ của thanh niên trong thời đại mới", tức theo đuổi giấc mơ tới sức cùng lực kiệt rồi trở nên tuyệt vọng khi vỡ mộng.

Trong hồi kết cao trào tại căn penthouse, nơi sang trọng nhất và cũng là tầng cao nhất của tòa chung cư, mọi giả dối, lừa lọc và tội ác đẫm máu bùng nổ. Đạo diễn Kim Tae Jun cho thấy phát hiện độc đáo ở chủ đề, cho tới cách tiếp cận những nỗi uất nghẹn nhức nhối trong xã hội.

Câu chuyện 84 m2 không dừng lại ở một vụ trả thù cá nhân, mà đào sâu vào tâm lý tập thể, nơi con người phải sống chen chúc, mất dần ranh giới riêng tư, thậm chí bị giam cầm, bóp nghẹt trong chính chốn “thiên đường” mà xã hội thi nhau ca tụng.

Táo bạo nhưng cũng lắm tranh cãi

Kang Ha Neul, từng gây tiếng vang sau When the Camellia Blooms hay Squid Game, nay trở lại "lột xác" với vai Woo Sung, một dân văn phòng trượt dài trong chuỗi cảm xúc từ vui mừng cho tới đau khổ, tuyệt vọng vì lựa chọn liều lĩnh.

Tài tử sinh năm 1990 tái hiện thuyết phục những diễn biến tâm lý của một người trẻ vật lộn giữa các lựa chọn và kỳ vọng xã hội. Căn nhà, "tài sản" mà Woo Sung cố chấp giữ bằng mọi giá, cũng là thứ đã đẩy anh vào vòng xoáy bi kịch không lối thoát.

Phim quy tụ dàn cast thực lực của điện ảnh Hàn.

Trong khi Yeom Hye Ran khắc họa một Eun Hwa bí ẩn và khó đoán. Cách nhân vật kiểm soát, chơi đùa với tâm lý các nạn nhân rồi trở mặt vào phút chót khiến người xem không khỏi rùng mình. Trong trò chơi nhập vai đó, Eun Hwa không chỉ là người giàu, mà còn đại diện cho cả một tầng lớp thao túng cuộc chơi bất động sản.

Phản diện Jin Ho cũng được Seo Hyun Woo thể hiện khá thuyết phục. Gã một mặt là nạn nhân của quyền lực, mặt khác cũng là kẻ thủ ác sẵn sàng bóp méo sự thật vì mục tiêu riêng. Mối quan hệ giữa Jin Ho và Woo Sung không đơn giản là kẻ thao túng - nạn nhân, mà biểu hiện cho hai hình mẫu con người cùng bị hệ thống xã hội giày xéo, nhưng lại lựa chọn những cách phản ứng khác biệt.

Ở cao trào, diễn xuất của bộ ba tạo nên nhiều khoảnh khắc khiến khán giả ớn lạnh. Chỉ có điều, những nỗ lực đó là chưa đủ để che lấp kịch bản lỏng tay, kém thuyết phục ở hồi sau.

84 m2 lộ rõ sự loay hoay trong cách gỡ rối, lý giải các khúc mắc đặt ra ở đầu phim. Chuyển hẳn sang màu sắc giật gân, phim dần lạc lối với loạt tình tiết bị cường điệu, trở nên phi lý và thiếu logic. Các nhân vật đôi khi cũng có xu hướng hành xử bất thường. Nạn nhân - vốn ban đầu được khắc họa với nỗi sợ rất thật về cuộc sống cô độc, áp lực sở hữu nhà và kỳ vọng xã hội - dần dà lại bị ép tiến vào chuỗi hành vi cực đoan một cách khá vội vàng.

Những cú twist giật cục vô tình làm lạc hướng cảm xúc người xem, khiến tiết tấu phim được đẩy nhanh nhưng đánh mất dần sức nặng về mặt tâm lý.

Woo Sung, sau chuỗi bi kịch, tỉnh lại trong bệnh viện và được mẹ đón về quê - một làng chài bình yên ven biển. Ở đây chẳng có tiếng ồn. Chỉ có mái nhà nhỏ đơn sơ đón gió biển thổi qua, ngày qua ngày chứng kiến ánh hoàng hôn chảy xuống.

Nhưng Woo Sung lựa chọn quay lại Seoul. Cảnh kết phim đầy tính ẩn dụ khi anh chàng dân văn phòng đứng trong căn hộ trống rỗng, lại nghe thấy tiếng ồn rồi bất chợt cười lớn. Jin Ho và Eun Hwa đã chết, nhưng tiếng ồn thì vẫn còn. Đó là tiếng ồn dân cư bị ép sống chung trong một khoảng không gian chật chội...

Kim Tae Jun không khuyên răn hay định hướng khán giả. Ông để lại một cái kết mở, khó đồng cảm, cũng lắm tranh cãi. Nhưng đó cũng là ý đồ đạo diễn khi câu trả lời không nằm ở “ai đúng, ai sai”, mà là lựa chọn của con người trước cuộc sống đô thị hiện đại.


Ô Nha

Ảnh: Netflix         

17/01/2026

Cô láng giềng. Nhạc sĩ Hoàng Quý


Nhạc sĩ Hoàng Quý
 Nhạc sĩ Hoàng Quý (1920-1946) tên thật là Hoàng Kim Hải, về sau đổi thành Hoàng Kim Quý, sinh tại Hải-Phòng nhưng có gốc gác ở Sơn-Tây. Thuở ấu thơ, tiếng đàn bầu của thân phụ đã khiến tâm hồn ông xao xuyến và truyền cho ông nguồn cảm hứng âm nhạc cho đến lúc trưởng thành. Vì mẹ mất sớm và là anh cả nên ông phải tự gánh vác mọi việc trong gia đình cũng như lo lắng cho các em, trong đó có Hoàng Phú (sau này là nhạc sĩ Tô Vũ).

Giống như một số nhạc sĩ đương thời, Hoàng Quý chịu ảnh hưởng từ trào lưu âm nhạc lãng mạn. Ông mất sớm vì căn bệnh ngặt nghèo. Gia tài âm nhạc của Hoàng Quý khoảng hơn 70 sáng tác gồm hai thể loại tình ca và hùng ca. Nhạc phẩm “Cô láng giềng” ra đời trong những năm 1942-1943 lúc Hoàng Quý tạm chia tay với người yêu để rời Hải-Phòng lên Sơn-Tây làm thư ký cho một trang trại nuôi bò.

Sau khi đọc được lời ca lạc quan và đẹp đẽ như bài thơ, phấn khởi khi chia tay người yêu và hy vọng một ngày trở về trong giây phút vui mừng, sum họp, nhạc sĩ Tô Vũ đã xin phép Hoàng Quý đặt thêm lời 2 và hư cấu thành một cuộc tình duyên lỡ làng mang đầy bi kịch. Có lẽ những chuyện tình lỡ làng hay ngang trái, dở dang khiến cho người nghe dễ đồng cảm và nhớ lâu hay vì lời ca mượt mà đã gieo rắc nhiều cảm xúc cho những tâm hồn đồng điệu.

“Cô láng giềng” của Hoàng Quý được giới thưởng ngoạn yêu chuộng qua nhiều thế hệ và được lưu truyền, ca hát cho đến ngày nay. Nhạc phẩm “Cô láng giềng” đượcnhiều lớp ca sĩ trình diễn và thu thanh nhưng tiếng hát của ca sĩ Sĩ Phú đã để lại cho người viết những cảm xúc bồi hồi khó tả.

Tờ nhạc “Cô láng giềng” của nhà xuất bản Tinh Hoa, Huế 1952. 

Sau bao ngày xa xứ, chàng trở lại quê nhà khi đất trời vào xuân, vạn vật như được thay áo mới. Sắc màu hoa đào tươi hồng như đón đợi bước chân người phiêu lãng.

Lòng rộn ràng xao xuyến một niềm vui khi nghĩ đến người thương với đôi mắt trong đen màu hạt huyền vẫn chờ mong ngày vui sum họp …

“Hôm nay trời xuân bao tươi thắm

Dừng gót phiêu linh về thăm nhà

Chân bước trên đường đầy hoa đào rơi

Tôi đã hình dung nét ai đang cười

Tôi mơ trời xuân bao tươi thắm

Đôi mắt trong đen màu hạt huyền

Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng

Xao xuyến nỗi niềm yêu”

Năm tháng có qua mau nhưng kỷ niệm ngày thơ như còn vương vấn. Chàng mơ thấy bóng dáng người thương như thấp thoáng bên hàng tường vi xôn xao màu nắng rọi. Sau bao ngày dõi mắt ngóng trông, chờ đợi, mối tình xưa như được đơm thêm bông, kết thêm trái và bắc lại nhịp cầu để sông nước được giao duyên ..

“Cô láng giềng ơi

Không biết cô còn nhớ đến tôi

Giây phút êm đềm ngày xưa kia khi còn ngây thơ

Cô láng giềng ơi

Tuy cách xa phương trời tôi không hề

 Quên bóng ai bên bờ đường quê

Đôi mắt đăm đăm chờ tôi về”

 

Ca sĩ Sĩ Phú

Tiếng pháo đì đùng vọng lại từ xa cứ ngỡ trời đất báo tin xuân nhưng ngờ đâu xóm làng đang rộn rã mừng vui tiễn cô dâu theo chồng về xóm mới. Chân bước ngập ngừng mà nghe lòng xót xa khi hay người thương đi về bến khác và bỏ lại sau lưng những kỷ niệm buồn vui. Thời gian không là liều thuốc tiên nhưng dễ khiến cho cách mặt xa lòng, biển cả hóa nương dâu, bẽ bàng duyên hương lửa …

“Trước ngõ vào thôn vang tiếng pháo

Chân bước phân vân lòng ngập ngừng

Tai lắng nghe tiếng người nói cười xôn xao

Tôi biết người ta đón em tưng bừng”

Những lời hứa hẹn ngày xưa chỉ còn là mây bay, gió thoảng. Phút giây êm đềm có nhau và kỷ niệm ngày thơ chợt biến tan trong cõi lòng lạnh giá. Có chăng chỉ còn lại nơi này đôi tay trơ trọi giữa khoảng không gian bao la và một nỗi buồn khó nguôi ngoai theo ngày tháng ..

“Cô láng giềng ơi

Thôi thế không còn nhớ đến tôi

Đến phút êm đềm ngày xưa kia Khi còn ngây thơ”

Thời gian dẫu có phôi phai nhưng mối tình đầu với cô láng giềng khó thể phai phôi. Đi ngang dòng sông chỉ thấy được nước dâng trên mặt sông đầy nhưng không thể nào biết được nông, sâu. Con thuyền ngập ngừng tách bến và chở theo những áng mây trôi bàng bạc. Cất tiếng gọi tên người xưa nhưng chỉ nghe âm vang trong tiếng gió vọng về. Hàng tường vi vẫn còn nở hoa trong nắng sớm nhưng bước chân cứ xa dần miền quê cũ để lãng quên một cuộc tình không may mắn và không hẹn được ngày về ..

 “Cô láng giềng ơi

Nay mối duyên thơ đành đã lỡ rồi

Chân bước xa xa dần miền quê

 Ai biết cho bao giờ tôi về”

Sưu tầm

13/01/2026

3 thuộc hạ đáng sợ của Quan Vũ: Người đấu Triệu Vân, kẻ cầm hòa Bàng Đức, cái tên cuối lưu danh sử sách

 Quan Vũ là một trong những danh tướng nổi tiếng nhất thời Tam Quốc, được xếp vào hàng võ tướng bậc nhất. Ông theo Lưu Bị chinh chiến Nam Bắc, lập nên vô số chiến công hiển hách. Năng lực quân sự của Quan Vũ vô cùng xuất chúng, đến mức Lưu Bị và Gia Cát Lượng có thể yên tâm giao phó cả Kinh Châu cho ông trấn giữ.

Quan Vũ là một trong những danh tướng nổi tiếng nhất thời Tam Quốc. (Ảnh: Sohu) 

Tuy nhiên, Quan Vũ cũng có một nhược điểm rõ rệt là tính khí vô cùng kiêu ngạo. Dẫu vậy, sự kiêu ngạo ấy không phải không có căn cứ, bởi bản thân ông thực sự rất mạnh. Đáng chú ý hơn, dưới trướng Quan Vũ còn có ba trợ thủ đắc lực, chỉ nhìn vào năng lực của ba người này cũng đủ thấy thực lực của Quan Vũ đáng gờm đến mức nào. Họ là những ai?

3 thuộc hạ đáng gờm của Quan Vũ

Ba người ấy chính là Chu Thương, Quan Bình và Liêu Hóa và mỗi người đều có điểm hơn người riêng.

Người từng nhiều lần giao chiến với Triệu Vân. Trong các miếu Quan Đế ngày nay, tượng Quan Vũ thường được đặt ở vị trí trung tâm, hai bên là Chu Thương và Quan Bình. Nhân vật Chu Thương thực tế đã được dân gian truyền tụng từ trước khi Tam Quốc diễn nghĩa ra đời, nhưng phải đến sau khi tiểu thuyết của La Quán Trung phổ biến rộng rãi, hình tượng này mới thực sự quen thuộc với công chúng.

Về mặt lịch sử, Chu Thương không có ghi chép rõ ràng trong Tam Quốc chí, nhiều khả năng là hình tượng được hậu thế xây dựng dựa trên các tùy tướng bên cạnh Quan Vũ. Theo Tam Quốc diễn nghĩa, Chu Thương ban đầu là thủ hạ của Bùi Nguyên Thiệu. Khi Quan Vũ vượt năm ải chém sáu tướng, Chu Thương ngưỡng mộ mà xin theo phò tá, trở thành người thân cận, chuyên giúp Quan Vũ vác đao, dắt ngựa.

Nhân vật Chu Thương thực tế đã được dân gian truyền tụng từ trước khi Tam Quốc diễn nghĩa ra đời. (Ảnh: Sohu)

Sau này, khi Quan Vũ hội ngộ Trương Phi, Chu Thương được phái quay về núi Ngọa Ngưu để chiêu tập thêm nhân mã. Trên đường đi, ông gặp Triệu Vân. Bùi Nguyên Thiệu thấy Triệu Vân có chiến mã tốt liền sinh lòng cướp đoạt, kết quả bị Triệu Vân một thương đâm chết. Chu Thương vô cùng phẫn nộ, lập tức xông vào giao chiến với Triệu Vân.

Hai bên đánh nhau kịch liệt, Chu Thương trúng liền ba thương, máu chảy không ngừng nhưng vẫn tìm cách thoát thân. Chỉ riêng việc có thể giao thủ với Triệu Vân vốn là một trong những cao thủ hàng đầu Tam Quốc rồi còn sống sót rút lui, đã đủ chứng minh Chu Thương không phải hạng tầm thường. Dù vóc người không cao lớn, nhưng Chu Thương nhanh nhẹn, gan dạ và trung thành tuyệt đối, trở thành cánh tay đắc lực của Quan Vũ.

Người từng đại chiến ngang tài với Bàng Đức

 Người thứ hai là Quan Bình cũng là con nuôi của Quan Vũ. Quan Bình thừa hưởng sự dũng mãnh của "võ thánh", thực lực không hề kém cạnh. Trong quân Thục, võ nghệ của Quan Bình luôn nằm trong hàng đầu.

Quan Bình thừa hưởng sự dũng mãnh của "võ thánh", thực lực không hề kém cạnh. (Ảnh: Sohu)

Theo Tam Quốc diễn nghĩa, Quan Bình từng giao chiến với Bàng Đức hơn ba mươi hiệp mà không phân thắng bại. Bàng Đức vốn là mãnh tướng Tây Lương, thực lực rất mạnh, thậm chí được đánh giá là không thua kém Mã Siêu. Vì vậy, việc Quan Bình có thể đánh ngang tay với Bàng Đức đủ cho thấy võ nghệ của ông đáng nể đến mức nào.

Không chỉ vậy, Quan Bình còn từng đối trận với Từ Hoảng và cũng kết thúc trong thế giằng co. Dù không phải kiểu võ tướng áp đảo đối phương trong thời gian ngắn, nhưng Quan Bình nổi bật ở sự bền bỉ, lì lợm và khả năng cầm cự trước cường địch. Ngoài ra, ông còn từng đánh bại danh tướng Đông Ngô là Đinh Phụng, càng củng cố danh tiếng của mình.

Người trở thành câu ngạn ngữ lưu truyền ngàn năm

Người thứ ba là Liêu Hóa cũng là cái tên gắn liền với câu nói quen thuộc: "Thục trung vô đại tướng, Liêu Hóa tác tiên phong" (Thục không còn đại tướng, Liêu Hóa đành làm tiên phong), dù ý nghĩa ban đầu của câu nói này về sau thường bị hiểu sai.

Cuộc đời Liêu Hóa có thể nói là vô cùng truyền kỳ. Ông từng tham gia khởi nghĩa Khăn Vàng, sau đó quy phục Lưu Bị, rồi từng bước thăng tiến nhờ sự trung thành và khả năng phán đoán. Suốt cuộc đời, Liêu Hóa trải qua vô số trận chiến, dù thắng hay bại vẫn một lòng theo Thục Hán.

Khi Quan Vũ thất thủ Kinh Châu, bị vây ở Mạch Thành, Liêu Hóa từng đi cầu viện Lưu Phong nhưng bị từ chối. Uất ức, ông đứng ngoài thành mắng chửi, xua đuổi Mạnh Đạt, rồi mang tin tức quay về. Từ đó, danh tiếng Liêu Hóa lan rộng.

Cuộc đời Liêu Hóa có thể nói là vô cùng truyền kỳ. (Ảnh: Sohu)

Đến giai đoạn cuối Thục Hán, Liêu Hóa đã tuổi cao nhưng vẫn khoác giáp ra trận, thường xuyên được cử làm tiên phong. Sự bền bỉ và trung nghĩa của ông khiến Liêu Hóa trở thành biểu tượng cho tinh thần Thục Hán. Từ thời khởi nghĩa Khăn Vàng cho tới lúc Thục Hán diệt vong, bóng dáng Liêu Hóa chưa từng biến mất, trở thành nhân chứng sống cho cả một triều đại từ hưng thịnh đến suy tàn.

Ba trợ thủ đắc lực của Quan Vũ là Chu Thương, Quan Bình và Liêu Hóa tuy không được xếp vào hàng Ngũ Hổ Tướng, nhưng mỗi người đều có thể độc đương một mặt. Dù là trên chiến trường hay trong những thời khắc sinh tử của Quan Vũ, họ đều đứng vững bên cạnh, thể hiện lòng trung thành và dũng khí hiếm có.

Điều đó cũng phản ánh rõ sức hút cá nhân của Quan Vũ. Việc ông có thể thu phục và giữ bên mình những nhân vật như vậy cho thấy Quan Vũ không chỉ là một võ tướng xuất sắc, mà còn là người có nhân cách và uy tín lớn, đủ khiến người khác cam tâm tình nguyện đi theo.

Đặc biệt, Liêu Hóa - vị trung thần sống qua gần trọn lịch sử Thục Hán chính là hình ảnh thu nhỏ của tinh thần trung nghĩa Tam Quốc: dù thời thế đổi thay, dù triều đại hưng hay suy, vẫn một lòng không đổi, đi theo con đường đã chọn cho đến tận cuối đời.

Theo Sohu

Nguyệt Phạm

11/01/2026

Hai ông bà đi ăn tiệc cưới

Trưa nay đi ăn đám cưới, mình được xếp ngồi cùng mâm với mấy bác già cả nam và nữ mình trẻ nhất mâm.

Người ngồi ngoài cùng rót tuần bia đầu tiên, đến lúc rót vào cốc bác Nam đối diện mình thì bác nữ bên cạnh nhắc:

- Một chút gọi là thôi anh ạ, nhà em không uống được!

Bác Nam phản ứng tức thì:
- Cứ đầy đi, không phải nghe lời bà ấy!

Tất nhiên cốc bia được rót đầy sủi bọt, tất cả cùng chạm cốc và bác Nam làm một hơi hết sạch cốc bia, bác nữ cằn nhằn:

- Đã bảo uống ít thôi lại uống hết cả cốc to thế này, huyết áp lại tăng vùn vụt cho mà xem. Trước lúc đi đo là bao nhiêu?
Bác nam gạt đi:
- Kệ cái thằng huyết áp đấy, mình đang đi ăn cưới đấy bà!

Rồi bác nam thò đũa gắp miếng đùi gà đầu tiên trên đĩa, bác nữ lấy đũa của mình gõ cái vào đũa bác nam:

- Không ăn đùi, nhiều mỡ, ăn miếng lườn màu trắng kia kìa. Mỡ trong máu ông cao lắm, ông phải kiêng cho tôi chứ.

Bác nam hạ đũa xuống gắp miếng lườn trắng phía dưới vào bát, chuẩn bị cho lên miệng.

Thì bác nữ lại gõ cái đũa vào bát bác nam ý dừng lại rồi thò tay vào bát bác cầm miếng thịt gà về bát mình. Bác nam hỏi:

- Bà làm gì đây?

- Tôi bỏ da ra cho ông, da nhiều mỡ ông không ăn được!

Bác nữ bóc miếng da ra rồi để lại miếng thịt gà vào bát bác nam:
- Đấy, ông ăn đi, ông phải biết bệnh của mình và chỉ ăn như thế thôi.
Rồi bác quay ra cả bàn:
- Ông nhà tôi bị huyết áp cao, tim mạch, tiểu đường, mỡ máu, lúc nào cũng một đống thuốc theo người đấy ạ, bệnh từ miệng mà ra, nhắc ông ấy liên tục phải chú ý khi ăn uống mà ông ấy không nhớ.

- Mệt bà này quá, ăn đi, tôi vừa gắp vào bát đã kịp bỏ da ra đâu mà bà… - bác nam gắt.

Cả bàn cụng ly ăn uống hỉ hả nói cười, bác nữ cạnh mình xoay đầu đũa và bắt đầu gắp tôm vào bát mọi người. Con tôm bắt đầu hướng về phía bác nam, biết ý bác giơ bát ra đỡ con tôm và bảo:

- Cảm ơn bà, bà cứ để đó cho tôi tự nhiên.

Bác nữ vợ ngồi bên cạnh trợn tròn mắt lên:
- Ôi, ông không ăn được tôm, chô-lét-tơ-rông trong tôm cao lắm, ông không được ăn.

- Cái bà này - bác nam gắt - người ta gắp mời mình thì mình phải nhận đã, ăn hay không tính sau.

Mọi người lại ăn uống nói cười, cụng ly, bác nam mới với đũa vào đĩa tim xào cần tây, bác nữ lại thò đũa gõ vào đũa bác nam cái:

- Món này hôm nay họ xào mặn lắm, ông không ăn được, ăn sang cái khác đi.

Bác Nam vứt cạch đôi đũa xuống bàn đứng bật dậy:
- Ông chủ đám cưới đâu rồi? Ông đâu rồi?

Bác quát to nhưng đám cưới đông và ồn nên chỉ mỗi bàn mình nghe được bác quát và ông chủ đám cưới thì ở rất xa nên cũng không nghe được, bác cằn nhằn:

- Sao ông ấy lại xếp bà này ngồi cạnh tôi nhỉ? Bữa nào cũng ngồi ăn cạnh bà ấy rồi, đi ăn cỗ cưới cũng không thoát.

Bác ngồi phịch xuống với tay rót đầy cốc bia, bác nữ giữ chặt cốc bia:
- Ông không được uống, ông phải kiêng!

- Bà bỏ tay ra - bác nam gắt. - Bà để nguyên cho tôi ăn uống nếu không tôi đi sang bàn khác ăn đấy, tôi không ngồi đây nữa đâu.

Bác nữ rên rỉ:
- Bệnh đầy người ra, tôi lo là lo cho ông đấy, ông cứ ăn cho sướng mồm sướng miệng ông rồi nằm một chỗ thì cũng thân này hầu chứ ai! - quay ra cả bàn phân bua - đấy các bác xem, ông ấy biết bệnh của mình nếu có ý thức trong ăn uống thì tôi không phải nhắc thế đâu.

Rồi bác nữ quay sang bác nam dằn giọng:
- Ông không được uống cốc bia này nữa, lúc nãy ông uống cả cốc kia là quá tiêu chuẩn ngày hôm nay rồi.

Bác nam nhìn cả bàn:
- Xin lỗi các bác đã làm các bác mất vui, có lẽ tôi không nên ở đây nữa làm ảnh hưởng đến các bác quá, tôi rất ngại. Các bác cứ tự nhiên nhé, tôi xin phép ra ngoài. Rất xin lỗi các bác, lượng 
thứ nhé!

Nói rồi bác nam đứng dậy, bác nữ kéo tay bác nam:
- Ơ, ông đi đâu đấy?

Bác nam hất tay bác nữ ra:
- Đi về chứ đi đâu, ngồi mà không được ăn không được uống thì ngồi làm gì!
Bác nữ thấy vậy cũng đành chào mọi người rồi đứng lên đi theo bác nam, cả mâm im một lúc rồi một bác bảo:

- Kinh nghiệm xương máu các ông nhé, đi ăn cỗ là không được cho vợ đi cùng.

- Mà nếu cho vợ đi cùng thì nhất quyết không được ngồi cùng mâm - bác nam khác đế luôn.
Cả mâm lại cụng ly ăn uống hỉ hả.

Bích Ngọc

 

05/01/2026

Phụ nữ Ukraine lên 'chuyến tàu tình yêu' đến tiền phương gặp chồng

 

Nguồn hình ảnh, Matthew Goddard/BBC

Sasha đang ngồi trên một chuyến tàu đêm đi sâu vào vùng chiến sự. Cô gái 22 tuổi này đang trên chuyến tàu được gọi là "chuyến tàu tình yêu", khởi hành từ thủ đô Kyiv của Ukraine để gặp người cô yêu ở Kramatorsk, một thành phố thuộc vùng Donetsk ở phía đông đất nước. Cuộc hội ngộ được mong đợi từ lâu nhưng sẽ rất ngắn ngủi.

Trong lúc uống cà phê sáng, Sasha nói với BBC: "Tôi không lo cho bản thân mình mà lo lắng cho chồng tôi. Ngay lúc này, anh ấy đang rời khỏi vị trí chiến đấu." Chuyến đi vừa mệt mỏi và nguy hiểm, nhưng đối với Sasha, nó đáng giá. "Con đường đến đó có thể dài, nhưng đầy hy vọng. Còn lúc quay về thì khó khăn hơn," cô nói.

Kể từ ngày 5/11/2025, cơ quan quản lý đường sắt Ukraine đã đình chỉ các chuyến tàu đến Donetsk do các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng đường sắt gia tăng. Hiện tại, tàu không dừng ở Kramatorsk nữa mà dừng ở một thị trấn nhỏ, từ đó hành khách phải đi xe buýt khoảng hai tiếng mới đến thành phố.

"Và trong lúc trung chuyển, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra," Sasha nói. "Nhưng tàu vẫn còn hoạt động là tốt rồi - vì điều đó mang lại hy vọng," cô nói thêm.

Khả năng chuyển đến Kramatorsk

Sasha kết hôn vào tháng 8/2025. "Dmytro nói với tôi ngay từ đầu - em sẽ là vợ anh. Tôi không tin. Tôi không có kế hoạch kết hôn trước 25 tuổi," cô nói và mỉm cười.

 Chồng cô là một quân nhân chuyên nghiệp. Năm nay 26 tuổi, anh đã phục vụ 7 năm trong lực lượng vũ trang Ukraine. Sasha cũng có quan hệ gắn bó với quân đội. "Tất cả đàn ông trong gia đình tôi đều phục vụ trong quân đội. Cha tôi là một cảnh sát, nhưng sau khi nghỉ hưu, ông ấy cũng gia nhập quân đội. Anh trai tôi cũng đang ở trong quân đội," cô ấy giải thích.

Gần như tháng nào Sasha cũng đến Kramatorsk. Cô ước mình có thể đến đó thường xuyên hơn, nhưng việc Dmytro xin nghỉ trong quân đội là rất khó. Sau đám cưới, Sasha thậm chí còn cân nhắc việc chuyển đến Kramatorsk sống. "Chúng tôi bàn chuyện đó vào đầu tháng Chín. Rồi tháng trước lại nói. Rồi một tuần trước nữa. Chúng tôi nói về chuyện đó suốt, nhưng rõ ràng bây giờ không thể vì Kramatorsk rất nguy hiểm," cô giải thích.

Nguồn hình ảnh, Matthew Goddard/BBC

 Bất chấp những nguy hiểm, Sasha vẫn mong chờ chuyến đi từ Kyiv đến Kramatorsk Dmytro chọn những khu vực tương đối yên tĩnh và an toàn cho những lần gặp gỡ ngắn ngủi của họ, nhưng dù vậy, thành phố vẫn "rất ồn ào" và "có rất nhiều cuộc tấn công". "Khi anh ấy ngủ cạnh tôi, tôi không sợ gì cả," Sasha nói thêm.

Chuyến tàu Sasha đi từ Kyiv là tàu cao tốc. Nhưng hôm đó, tàu bị trễ ít nhất hai tiếng. "Tàu chạy nhanh cho đến Poltava, nhưng khi vào Kharkiv, chúng tôi phải đi đường vòng vì cơ sở hạ tầng bị pháo kích. Không thể biết chắc chắn khi nào chúng ta sẽ đến nơi. Mọi người phải xoay xở tại chỗ," người soát vé giải thích.

 
Nguồn hình ảnh, Matthew Goddard/BBC

 Sự hiện diện của binh lính trên các sân ga mà những "chuyến tàu tình yêu" đi qua là dấu hiệu của một đất nước đang trong tình trạng chiến tranh.  

Đôi khi, hành trình còn trở nên phức tạp hơn sau khi tàu đến ga cuối ở thành phố Barvinkove. Có lần, xe buýt đậu rất xa nhà ga. Rốt cuộc thì chuyến xe lăn bánh mà không có cô.

"Tôi nhìn thấy một nữ tài xế taxi," Sasha nhớ lại. "Tôi đã thuyết phục cô ấy chở đến Kramatorsk. Chúng tôi lái xe trong sương mù khoảng ba tiếng đồng hồ. Đường đầy ổ gà."

 
Nguồn hình ảnh, Matthew Goddard/BBC

 Cơ sở hạ tầng hư hại sau vụ tấn công bằng drone của Nga vào một trong những trạm dừng chân trên đường đến Kramatorsk "Điều duy nhất giúp tôi tiếp tục là lý trí - rằng chúng tôi vẫn còn sống, vẫn có liên lạc, có phương tiện đi lại và chúng tôi có thể gặp nhau," Sasha nói với nụ cười trên môi. Và sau mỗi cuộc gặp gỡ, cô lại bắt đầu chuẩn bị cho cuộc gặp tiếp theo.

 Từ xe buýt đến tàu hỏa

Trên sân ga ở Barvinkove, mọi người xuống tàu một cách thận trọng. Sương mù buổi tối tạo nên bầu không khí đặc biệt, và mang lại cảm giác bình yên đối với một số người. "Khi có sương mù, ít thiết bay không người lái bay hơn," các bà cụ thì thầm với nhau.

Trong bóng tối, những người xuống tàu không thật sự biết mình phải đi đâu. Lựa chọn duy nhất là đi theo đám đông - chủ yếu là những người mặc quân phục ngụy trang. Một người đàn ông râu rậm nhẹ nhàng ôm một người phụ nữ mặc áo khoác trắng. Tôi tiến lại gần cặp đôi để trò chuyện.

"Tôi đã uống thuốc thảo dược an thần để khỏi khóc. Lần trước tôi khóc suốt, và chúng tôi không thể nói lời tạm biệt một cách đàng hoàng," người phụ nữ tên Polina cho biết. Cô đã gặp Andriy trên xe buýt bốn tháng trước. Khi đó anh đang trên đường đi đăng ký nhập ngũ, còn cô thì trở về nhà từ vùng biển.

Nguồn hình ảnh, Matthew Goddard/BBC

 Polina và Andriy gặp nhau vài tháng trước, và họ rất trân trọng những khoảng thời gian bên nhau Polina 24 tuổi, và đây là lần đầu tiên cô đến Kramatorsk. Trước đây, Andriy thường đến Kyiv vào các dịp cuối tuần.

"Chúng tôi ở bên nhau chưa lâu, và chúng tôi thực sự khao khát khoảng thời gian bên nhau này. Có lúc, tôi nói với Andriy rằng tôi không còn quan tâm nữa, tôi thậm chí sẽ đến đây dù chỉ nửa ngày, chỉ để uống cà phê cùng nhau," cô chia sẻ.

Cuối cùng, Andriy được cho phép nghỉ cuối tuần. Và Polina đã mua vé tàu.

Nguồn hình ảnh, Matthew Goddard/BBC

 Do mất điện, các chuyến tàu thường xuyên bị trễ, mặc dù đối với một số người, sương mù có thể mang lại cảm giác thoải mái và an toàn "Yêu xa rất khó", Polina thừa nhận. "Khi Andriy không trả lời tin nhắn, tôi lập tức bắt đầu lo lắng... nhưng có lẽ anh ấy chỉ đang đi tắm hoặc làm gì đó thôi. Hơn nữa, mỗi lần gặp nhau, chúng tôi lại cảm thấy như phải làm quen lại với sự có mặt của nhau, vì chúng tôi quen nhau chưa lâu."

Nguy hiểm luôn chực chờ. Sáng sớm hôm đó, khi tàu của Polina trở về Kyiv, cô nghe có tiếng nổ trên sân ga. Đêm đó, thủ đô của Ukraine đã trải qua một trong những đợt báo động không kích dài nhất - hơn 10 giờ đồng hồ. Sau đó, hàng chục người được xác nhận bị thương và hai người thiệt mạng.

  Polina cảm thấy yêu xa gặp rất nhiều khó khăn

 Trong khi đó, những chuyến tàu chở người thân của quân nhân đến các thị trấn tiền phương cũng đưa cả các gia đình địa phương rời xa nơi đó.

Chính quyền địa phương thường xuyên khuyến khích người dân di tản để đảm bảo an toàn. Tiền tuyến chỉ cách các thành phố Kramatorsk và Sloviansk 20km. Những nơi này liên tục bị pháo kích và cũng nằm trong tầm hoạt động của drone.

Mỗi ngày, có khoảng 200 người đến điểm tập kết sơ tán ở ranh giới giữa các vùng Kharkiv và Donetsk để tìm kiếm nơi an toàn.

Một số người di chuyển bằng phương tiện cá nhân, với kế hoạch rõ ràng cho cuộc sống phía trước. Những người khác chờ chuyến tàu sơ tán của Đường sắt Ukraine. Những chuyến tàu này, dù thường xuyên bị trễ do các cuộc tấn công không ngừng của Nga, cuối cùng vẫn sẽ đến sân ga.

"Tôi đã bắt đầu mong chờ lần gặp tiếp theo rồi," Sasha nói với vẻ buồn bã. "Đơn giản là không còn thời gian cho nước mắt và sự tuyệt vọng."

Tác giả, Mariana Matveichuk

BBC Global Journalism tường thuật

02/01/2026

Giáng Sinh tháng 7

Ai cũng biết Giáng Sinh dịp lễ lớn vào tháng 12, tức vào mùa Đông tại các nước Âu Mỹ. Do đó những câu chuyện hay truyền thuyết về Giáng Sinh hay có những hình ảnh về tuyết, chẳng hạn như Ông Già Noel cũng như bầy nai reindeer. Nhưng những thứ đó lại không đúng cho những xứ ở Nam bán cầu, vì tháng 12 lại là mùa Hè của họ. Thành thử ngoài Nam Cực ra (như trong hình), thì mùa Giáng Sinh tại các nước ở “miệt dưới” rất là khác.

Ảnh: Rod Strachan

Noel ngày lễ quan trọng nhất trong dương lịch, cũng hội lớn nhất cho mọi người nghỉ ngơi, ăn uống, mua sắm… nên dù có tuyết hay không có tuyết thiên hạ vẫn ăn mừng Giáng Sinh. Tại những nước Nam Bán Cầu đông người gốc Âu Châu theo đạo Thiên Chúa như Úc New Zealand, Giáng Sinh mang một sắc thái rất khác. giữa mùa nghỉ Hè, thay vì làm người tuyết (snowman) thì trẻ con được cha mẹ cho ra biển làm người cát (sandman). Trong ảnh là một cây Noel bằng cát của trẻ em Úc, có treo chú người tuyết be bé xinh xinh!

Nguồn ảnh: Kids in Australia.


Một trong những truyền thống lâu đời tại New York City vào mùa lễ là các cuộc diễn hành với những chiếc xe hoa và bong bóng khổng lồ. New Zealand tuy là một nước nhỏ, nhưng cũng ăn mừng Giáng Sinh rất xôm tụ. Tại Auckland, thành phố lớn nhất nước, người ta cũng tổ chức diễn hành với các ban kèn trống, xe hoa, bong bóng đủ kiểu. Ngoài những biểu tượng truyền thống như ông già Noel hay những con nai reindeer (vốn chỉ miền Bắc Âu hay Bắc Mỹ), dân Tân Tây Lan còn đem cả con kiwi vào trong văn hoá Noel của xứ họ.

Một chú kiwi bong bóng đội nón Santa Claus trong buổi diễn hành. Nguồn ảnh:changesinlongitude.com

Tình hình Giáng Sinh tại các nước Nam Mỹ cũng không khác mấy. chẳng cọng tuyết nào, người “miệt dưới” vẫn ăn mừng Noel theo kiểu riêng của họ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, một phong trào tương đối mới gọi là “Giáng Sinh tháng Bảy” (Christmas in July) đang trở nên thịnh hành tại các nước Nam Bán Cầu vì tháng Bảy là mùa Đông của họ. Nguồn gốc của cụm từ này đến từ một vở opera tên ‘Werther’, ra đời tại Pháp năm 1892. Trong vở nhạc kịch ấy có câu: “Hát về Christmas vào tháng Bảy là ta đang hối thúc mùa lễ.” Có thể nói đây là lần đầu tiên khái niệm này xuất hiện trong văn chương nghệ thuật.

Ông già Noel trên một bãi biển Brazil (Pimsleur)

Năm 1935, tại một trại hướng đạo nữ tiểu bang North Carolina, cụm từ “Christmas in July” được một tờ báo địa phương dùng để diễn tả những sinh hoạt của các em hướng đạo sinh. Cụm từ ấy bắt đầu được công chúng Mỹ biết đến nhiều hơn. Và sau khi Hollywood tung ra bộ phim hài hước ‘Christmas in July’ (1940) thì cụm từ này trở thành một câu thành ngữ, được dùng trong nhiều ngữ cảnh khác nhau. Song nó vẫn mới chỉ là một cách nói, chứ chưa phải một sự kiện cụ thể giống như lễ Giáng Sinh truyền thống. Tuy nhiên hạt mầm đã được gieo.

Áp-phích phim ‘Christmas in July’ (wikimedia)

Năm 1942, nhà thờ Calvary Baptist Church ở Washington, D.C. tổ chức một buổi lễ mừng Chúa ra đời vào tháng Bảy. Bài giảng trong buổi lễ đó mang tựa “Quà Giáng Sinh trong tháng Bảy”, và ca đoàn hát những bản nhạc Christmas carol truyền thống. Năm sau họ lại làm tiếp một lần nữa, có cả cây Noel và quà tặng từ giáo dân. Vị mục sư giải thích rằng tại một nhà thờ ở Philadelphia nơi ông ta từng phụng vụ, giáo dân hay gom góp quà Giáng Sinh sớm vào mùa để thì giờ phân phối đến các gia đình nghèo. Từ ý tưởng ấy, ông ta đã làm buổi lễ “Giáng Sinh tháng Bảy” có lẽ là đầu tiên trên thế giới.

Nam Phi mừng Giáng Sinh vào mùa Hè. (gapafricaprojects.com)

Thời Đệ Nhị Thế Chiến, cục Bưu Điện cùng với các nhà lãnh đạo quân đội Hoa Kỳ cũng tạo điều kiện cho “Giáng Sinh tháng Bảy” phát triển bành trướng bằng cách hợp tác với các nhà thiết kế thiệp in, khuyến khích dân Mỹ gởi thiệp Giáng Sinh sớm cho các quân nhân đang chiến đấu tại Âu Châu Á Châu. Năm 1944 1945 họ còn tổ chức một buổi tiệc tại New York để kêu gọi mọi người tham gia chương trình này. Từ thập niên 1950 trở đi, các nhà buôn ở Mỹ thời hậu chiến bắt đầu sử dụng “Christmas in July” để chào bán hàng sale vào mùa Hè.

Một cuộc diễn hành Giáng Sinh Peru, mùa nhưng thời tiết vẫn khá lạnh

(whychristmas.com)

Ngày nay khá nhiều nước Nam Bán Cầu mừng lễ Giáng Sinh hai lần một năm (Úc, New Zealand, Argentina, Brazil, Nam Phi…) Thậm chí, nhiều nhạc sĩ còn viết nhạc cho Giáng Sinh tháng Bảy. Như bài “Christmas in July” của Dominic Albanese câu, “Ai cũng biết Noel mỗi năm đến hai lần…” Giáng Sinh tháng Bảy cũng bắt đầu được người Mỹ chú ý nhiều hơn, nhưng như một dạng vui chơi giải trí vào mùa Hè hơn là một sự kiện tôn giáo hay tâm linh. Đừng nói chi xa, vườn bách thảo Dallas Arboretum gần toà soạn báo Trẻ hằng năm cũng có tổ chức Giáng Sinh tháng Bảy;

Những chiếc bánh cookies họ làm để bán cho khách viếng thăm. Nguồn ảnh: Dallas Arboretum.


Lan Bui