Cũng là cái chị Nở, người chị khá thân thiết với tôi trong ca đoàn, hễ thấy mặt tôi vừa bước lên gác ca đoàn, chưa kịp ngồi xuống, chị đã mở đầu câu chuyện… mùa đông:
– Ui, năm nay ông
trời đổ tuyết bù cho năm ngoái hay sao đó Loan ơi!
Tôi liếc chị, hững hờ:
– Thì sao? Mùa
đông Canada có tuyết ít hay nhiều, cũng là chuyện bình thường thôi mà, có gì lạ!
Biết lối nói chuyện tưng tửng của tôi, chị cười hề hề:
– Thì cũng phải
than thở chớ! Nhớ năm rồi, chị bay từ Việt Nam về đây, cũng mùa này, mà trời
khô ráo, tuyết chỉ lưa thưa mặt đường, mà năm nay thì hỡi ơi, tuyết đổ và gió
rít, không kịp vuốt mặt.
– Nè chị, người được quyền…than thở là em đó
nghen! Hồi đó ở trại, em chờ Mỹ phỏng vấn, bị rớt, rồi mới quay qua Canada. Còn
chị, ai biểu nóng ruột, muốn đi sớm nên xin phái đoàn Canada cho đi định cư, giờ
thì… ráng chịu, cho chừa cái tật hấp tấp!
Tới đây, tôi lại nhớ cái ngày ấy, khi tôi ngồi bàn phỏng vấn
đi Canada. Thực ra, chỉ là cuộc nói chuyện ngắn gọn, vui vẻ, vì tôi làm việc
trong văn phòng Cao Ủy trại tỵ nạn, thường xuyên giúp đỡ phái đoàn Canada chuyện
điền forms cho các gia đình đi Canada, nên ông trưởng phái đoàn quen mặt, thấy
tôi bị phái đoàn Mỹ từ chối, ổng sẵn sàng nhận tôi đi Canada bất chấp trong hồ
sơ lý lịch của tôi có đầy đủ anh chị em đang ở Mỹ. Ổng cười, hỏi tôi:
– Nè, cô có biết
Canada là xứ tuyết lạnh không?
Tôi cười duyên, tự hào:
– Tôi biết chớ!
Canada lạnh như cái tủ lạnh!
Ổng xua tay:
– Không!! Lạnh hơn
cái tủ lạnh nhiều lần đấy cô ơi!
Tôi hơi bị… quê, đang im lặng chưa biết nói gì, ổng nháy mắt:
– Cô vẫn có thời
gian để…đổi ý, không đi Canada nữa đấy! Tôi bèn nổi hứng… anh hùng:
– Ối, lạnh cỡ nào tôi cũng chịu được mà! Bao nhiêu người ở Canada chớ nào phải mình tôi!?
Bảo Huân
Vậy đó, bây giờ hơn 30 năm ở cái “xứ lạnh tình nồng”, mà mỗi
khi mùa đông đến, tuy có quen thuộc, có chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, mà đôi lúc
cũng phải rên rỉ trong lòng, có khác gì chị Nở đâu.
Ở xứ này, câu nói mở đầu câu chuyện khi mùa đông, chắc chắn
luôn là câu nói về…tuyết, về cái lạnh tái tê khi gió rét sang mùa. Chúng tôi
hay nói với nhau rằng, mùa đông tuyết Canada trắng xóa, đẹp lắm, lãng mạn lắm,
nhưng giá mà nhiệt độ đừng quá lạnh, cùng lắm là âm vài độ C thôi, thì tuyết sẽ
càng đáng yêu hơn, Canada sẽ là một quốc gia tuyệt vời, có bốn mùa rõ rệt. À,
trong nước Canada có một tiểu bang như thế, đó là British Columbia (BC), nơi có
thành phố Vancouver xinh đẹp nổi tiếng, vì ở ngay biển nên mùa đông không lạnh nhiều,
không có tuyết nhiều như những tiểu bang còn lại của Canada. Nhưng, lại là một
chữ nhưng, nơi đây mưa rất nhiều, nên ai trốn tuyết qua đây lại gặp mưa, mưa dầm
dề mưa lê thê, kéo dài từ ngày này qua ngày khác, cũng buồn…thúi ruột. Hơn nữa,
vì nhiều
người chọn kéo nhau về BC sinh sống nên giá cả sinh hoạt, nhà cửa rất đắt đỏ. Tóm lại, cuộc đời này, chả có gì là hoàn hảo, chả có nơi đâu là tuyệt vời “trăm phần trăm”, ai ở đâu rồi sẽ quen đó, sẽ chấp nhận và yêu thương nơi chốn mình đang gắn bó dài lâu.
Trở lại những ngày “tái tê teo đủ thứ”, tôi nhớ hồi đó đọc
truyện, xem phim Dr.Zhivago, tôi đã không tưởng tượng nổi cái lạnh của xứ Nga,
mà thương cảm cho nàng Lara và chàng Zhivago! Sau này mới biết, họ quay cảnh…
tuyết giả ở Spain vào mùa Hè (vì đoàn phim không được phép quay ở Nga). Còn một
số bối cảnh rừng mùa đông đêm dài hun hút tiếng sói tru, và cảnh xe lửa đi
trong màn tuyết thì quay ở Finland và Canada vào mùa Đông… thiệt. Giờ thì tôi
đã cảm được cái lạnh ấy rồi, té ra Canada của chúng tôi đủ lạnh xấp xỉ Siberia
của Nga, trung bình âm 15 đến âm 20 độ C (ngoại trừ vài điểm lạnh nhất của
Siberia là âm 40 độ C) nên mới được chọn để quay bối cảnh trong phim Dr.
Zhivago, một trong những bộ phim kinh điển nổi tiếng khắp thế giới, cũng… oai đấy!
Và bây giờ xin được kể câu chuyện để kết thúc bài “mùa đông
xứ lạnh” của tôi.
Tuần rồi, tôi có cái hẹn đi khám răng lúc 5 giờ chiều. Xin đừng
ai hỏi, tại sao lại đi khám răng giữa mùa đông lạnh lẽo. Xin thưa, cái xứ này,
mùa đông chính thức là từ tháng 12 qua đến tháng 1 tháng 2, nhưng kể từ tháng
11 trời có thể lạnh và tuyết rơi, thậm chí trời cũng vẫn còn chút lạnh qua đến
tháng 3, nên nhiều người gom luôn cho tiện, rằng Canada lạnh 5 tháng dài. Vậy
chả lẽ suốt ngần ấy thời gian, chẳng ai dám đi làm răng, khám bệnh hay sao? Trẻ
con còn phải đi học, người lớn vẫn phải đi làm, thì các cuộc hẹn sức khỏe cũng
cứ thế mà tiến hành, nhất là theo chu kỳ hãng bảo hiểm, nên tôi không thể bỏ lỡ
chuyện khám răng định kỳ.
Rồi khoảng 1 giờ trưa, cô thư ký văn phòng nha sĩ phone cho
tôi:
– Cô ơi! Vì hôm
nay thời tiết xấu, tuyết đổ cả ngày mịt mù trơn trượt, chúng tôi có 2 người huỷ
hẹn làm răng, mà cô là người có hẹn cuối trong ngày, nếu cô đến được lúc 2 giờ
thì tốt quá, để chúng tôi có thể đóng cửa về sớm.
Tôi trả lời:
– Rất tiếc là
không được vì tôi còn bận công chuyện khác. Tôi chỉ có thể đến sớm hơn 30 phút
mà thôi, tức là 4 giờ 30 tôi sẽ có mặt.
– Tiếc nhỉ, dù sao
cũng cám ơn cô.
Rồi một giờ sau, tức là khoảng 2 giờ, cô thư ký lại phone:
– Cô ơi, chúng tôi
sẽ phải dời cái hẹn của cô qua tuần sau nhe, vì bây giờ nha sĩ có việc đột xuất
phải đi.
– Này cô thư ký,
thà anh nha sĩ cứ nói thẳng là muốn về nhà sớm trong một ngày tuyết lạnh như
chiều nay, nghe có vẻ dễ thông cảm và lọt lỗ tai hơn nhiều.
Cô ấy chống chế yếu ớt:
– Nha sĩ bận thiệt
mà.
Tôi là khách của phòng nha sĩ này hơn chục năm nay. Anh nha
sĩ người Lebanon, tuổi trên 40, và cô thư ký người Philippines tuổi hơn 30, đều
quen mặt tôi. Tôi nói tiếp:
– Này cô thư ký
Lynn, không riêng gì tôi, mà bất cứ ai trong trường hợp này, đều nghĩ rằng
chàng nha sĩ chẳng có bận đột xuất gì ráo! À mà nè, văn phòng của cô thường hay
nhắc khách hàng về cái luật “ 24-hour cancellation”, nghĩa là nếu huỷ cuộc hẹn
trước 24 tiếng thì ok, nếu không sẽ bị phạt $70, đúng không? Nay tôi cho cô biết,
tôi cũng có “24-hour” rule đấy nhé, nhưng tôi chỉ charge $50 thôi!
Cô ta cười khanh khách:
– Cô vui tính quá!
– Vui vẻ gì tầm
này! Cô nhắn với chàng nha sĩ, tuần sau dù có bão tuyết động trời động đất thì
cũng chớ có mơ đến chuyện dời cái hẹn của tôi nữa, lúc ấy tôi sẽ không còn “em
hiền như ma-sơ” nữa đâu.
Tuần sau, tôi đến đúng hẹn. Mỗi lần có hẹn đi bác sĩ, nha
sĩ, tôi thường chuẩn bị sẵn vài câu hỏi liên quan đến tình trạng của mình, hoặc
có khi chỉ là những thắc mắc tổng quát.
Thường thì sau khi khám xong, họ hay hỏi bệnh nhân: “any
questions?”, nhưng tôi vốn hay… ngược đời, luôn luôn hỏi ngay khi bắt đầu bước
vào phòng, sau phần xã giao “hello” “how are you” là tiếp luôn: “I have some
questions for you!!”. Họ sẽ lắng nghe, vui vẻ trả lời kỹ lưỡng hơn là để lúc cuối,
lúc đó họ ở trong tâm trạng vội vàng đợi chờ bệnh nhân kế tiếp.
Bữa đó lạnh quá, phần vì còn bất mãn chàng nha sĩ dám… đơn
phương hủy cuộc hẹn của tôi từ tuần trước, nên tôi bước vào ghế với khuôn mặt lạnh
lùng hơn băng giá ngoài kia, chàng nhìn tôi cười cười như mọi khi:
– Cô có câu hỏi gì
không?
Tôi lắc đầu, chàng ta hình như hiểu được “nỗi lòng mùa đông”
của tôi nên dịu dàng chuộc lỗi:
– Lần này, và lần
tới, cô sẽ không phải trả thêm tiền nhé.
Thông thường, bảo hiểm của tôi chỉ trả 90% chi phí, và tôi
phải trả phần còn lại. Tôi hỏi:
– Ủa… Ủa, lý do?
– Thì tuần trước
cô đã nói với cô thư ký về cái “24-hour” rule mà? Tôi thật sự thích cái ý tưởng
đó của cô!
Lúc này, tôi mới bật cười, quên mất bộ mặt nghiêm trang của
mình khi mới bước vào:
– À à… Nhưng tôi
chỉ “đòi” có $50, mà sao anh trả hơi nhiều?
– Tôi muốn cảm ơn
cô đã dời cái hẹn qua tuần này, và tôi cũng xin lỗi vì đã huỷ cái hẹn sát nút,
tôi thực sự sorry.
Có thế chứ! Thời gian, dù của bất cứ ai, cũng đều quý giá
như nhau, phải không?
Thực ra, chỉ cần lời xin lỗi của chàng nha sĩ là tôi vui rồi,
nhưng được offer khỏi phải trả tiền cho hai lần hẹn, thì tôi… vui hơn.
Rời khỏi văn phòng nha sĩ, tôi lái xe thẳng đến… khu
shopping khi ngoài trời tuyết vẫn rơi… rộn ràng!
Kim Loan Edmonton, Tháng 1/2026

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Các bạn có thể:
- Viết bình luận trước, sau đó. .
- Copy và dán trực tiếp link ảnh vào khung nhận xét. Sau link ảnh đã dán, không gõ thêm bất kỳ ký tự nào nữa (kể cả nhấn phím Enter).
- Cám ơn Bạn đã bình luận về bài viết.