Giống như một số nhạc sĩ đương thời, Hoàng Quý chịu ảnh hưởng
từ trào lưu âm nhạc lãng mạn. Ông mất sớm vì căn bệnh ngặt nghèo. Gia tài âm nhạc
của Hoàng Quý khoảng hơn 70 sáng tác gồm hai thể loại tình ca và hùng ca. Nhạc
phẩm “Cô láng giềng” ra đời trong những năm 1942-1943 lúc Hoàng Quý tạm chia
tay với người yêu để rời Hải-Phòng lên Sơn-Tây làm thư ký cho một trang trại
nuôi bò.
Sau khi đọc được lời ca lạc quan và đẹp đẽ như bài thơ, phấn khởi khi chia tay người yêu và hy vọng một ngày trở về trong giây phút vui mừng, sum họp, nhạc sĩ Tô Vũ đã xin phép Hoàng Quý đặt thêm lời 2 và hư cấu thành một cuộc tình duyên lỡ làng mang đầy bi kịch. Có lẽ những chuyện tình lỡ làng hay ngang trái, dở dang khiến cho người nghe dễ đồng cảm và nhớ lâu hay vì lời ca mượt mà đã gieo rắc nhiều cảm xúc cho những tâm hồn đồng điệu.
“Cô láng giềng” của Hoàng Quý được giới thưởng ngoạn yêu chuộng qua nhiều thế hệ và được lưu truyền, ca hát cho đến ngày nay. Nhạc phẩm “Cô láng giềng” đượcnhiều lớp ca sĩ trình diễn và thu thanh nhưng tiếng hát của ca sĩ Sĩ Phú đã để lại cho người viết những cảm xúc bồi hồi khó tả.
Tờ nhạc “Cô láng giềng” của nhà xuất bản Tinh Hoa, Huế 1952.
Sau bao ngày xa xứ, chàng trở lại quê nhà khi đất trời vào
xuân, vạn vật như được thay áo mới. Sắc màu hoa đào tươi hồng như đón đợi bước
chân người phiêu lãng.
Lòng rộn ràng xao xuyến một niềm vui khi nghĩ đến người
thương với đôi mắt trong đen màu hạt huyền vẫn chờ mong ngày vui sum họp …
“Hôm nay trời xuân bao tươi thắm
Dừng gót phiêu linh về thăm
nhà
Chân bước trên đường đầy hoa đào rơi
Tôi đã hình dung nét ai đang cười
Tôi mơ trời xuân bao tươi thắm
Đôi mắt trong đen màu hạt huyền
Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng
Xao xuyến nỗi niềm yêu”
Năm tháng có qua mau nhưng kỷ niệm ngày thơ như còn vương vấn. Chàng mơ thấy bóng dáng người thương như thấp thoáng bên hàng tường vi xôn xao màu nắng rọi. Sau bao ngày dõi mắt ngóng trông, chờ đợi, mối tình xưa như được đơm thêm bông, kết thêm trái và bắc lại nhịp cầu để sông nước được giao duyên ..
“Cô láng giềng ơi
Không biết cô còn nhớ đến tôi
Giây phút êm đềm ngày xưa kia khi còn ngây thơ
Cô láng giềng ơi
Tuy cách xa phương trời tôi không hề
Quên bóng ai bên bờ
đường quê
Đôi mắt đăm đăm chờ tôi về”
Ca sĩ Sĩ Phú
Tiếng pháo đì đùng vọng lại từ xa cứ ngỡ trời đất báo tin
xuân nhưng ngờ đâu xóm làng đang rộn rã mừng vui tiễn cô dâu theo chồng về xóm
mới. Chân bước ngập ngừng mà nghe lòng xót xa khi hay người thương đi về bến
khác và bỏ lại sau lưng những kỷ niệm buồn vui. Thời gian không là liều thuốc
tiên nhưng dễ khiến cho cách mặt xa lòng, biển cả hóa nương dâu, bẽ bàng duyên
hương lửa …
“Trước ngõ vào thôn vang tiếng pháo
Chân bước phân vân lòng ngập ngừng
Tai lắng nghe tiếng người nói cười xôn xao
Tôi biết người ta
đón em tưng bừng”
Những lời hứa hẹn ngày xưa chỉ còn là mây bay, gió thoảng.
Phút giây êm đềm có nhau và kỷ niệm ngày thơ chợt biến tan trong cõi lòng lạnh
giá. Có chăng chỉ còn lại nơi này đôi tay trơ trọi giữa khoảng không gian bao
la và một nỗi buồn khó nguôi ngoai theo ngày tháng ..
“Cô láng giềng ơi
Thôi thế không còn nhớ đến tôi
Đến phút êm đềm ngày xưa kia Khi còn ngây thơ”
Thời gian dẫu có phôi phai nhưng mối tình đầu với cô láng giềng
khó thể phai phôi. Đi ngang dòng sông chỉ thấy được nước dâng trên mặt sông đầy
nhưng không thể nào biết được nông, sâu. Con thuyền ngập ngừng tách bến và chở
theo những áng mây trôi bàng bạc. Cất tiếng gọi tên người xưa nhưng chỉ nghe âm
vang trong tiếng gió vọng về. Hàng tường vi vẫn còn nở hoa trong nắng sớm nhưng
bước chân cứ xa dần miền quê cũ để lãng quên một cuộc tình không may mắn và
không hẹn được ngày về ..
“Cô láng giềng ơi
Nay mối duyên thơ đành đã lỡ rồi
Chân bước xa xa dần miền quê
Ai biết cho bao giờ
tôi về”
Sưu tầm



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Các bạn có thể:
- Viết bình luận trước, sau đó. .
- Copy và dán trực tiếp link ảnh vào khung nhận xét. Sau link ảnh đã dán, không gõ thêm bất kỳ ký tự nào nữa (kể cả nhấn phím Enter).
- Cám ơn Bạn đã bình luận về bài viết.