Bác sĩ nhìn tôi và nói…
“Ngôi nhà của ông đang cháy…
ông cần phẫu thuật ngay lập tức.”…
Nhưng… tôi đã nói không.
Và 10 năm sau…
tôi vẫn còn ở đây.
Nếu là bạn…
bạn có đủ can đảm…
để làm điều tương tự không?
Xin chào bạn…
tôi tên là Joseph Nguyen.
Hôm nay…
tôi không ở đây để đưa ra lời khuyên y khoa.
Tôi cũng không ở đây để dạy bạn…
những điều trong sách vở.
Hôm nay…
tôi muốn chia sẻ với bạn…
một quyết định.
Một quyết định…
có thể đã khiến tôi…
mất mạng.
Khoảng 10 năm trước…
tôi đi khám sức khỏe định kỳ.
Giống như bất kỳ ngày bình thường nào.
Tôi không hề mong đợi…
điều gì bất thường.
Nhưng khi kết quả trả về…
mọi thứ đã thay đổi.
Chỉ số PSA của tôi…
là 21,5.
Và nếu bạn biết gì về con số đó…
bạn sẽ hiểu…
nó đáng lẽ phải dưới 4.
Theo tiêu chuẩn y khoa…
đây được xem là…
nguy cơ cao.
Và bạn biết điều gì xảy ra…
khi ai đó nghe đến từ…
“ung thư” không?
Điều đầu tiên…
không phải là đau.
Mà là sợ hãi.
Sợ cái chết.
Sợ đau đớn.
Sợ gánh nặng tài chính.
Sợ trở thành gánh nặng…
cho những người mình yêu thương.
Và tôi cũng không khác.
Tôi đã sợ.
Nhưng phần khó nhất…
không phải là chẩn đoán.
Mà là quyết định.
Phẫu thuật…
hay không phẫu thuật?
Tất cả mọi người xung quanh tôi…
đều nói giống nhau.
“Phẫu thuật là cách chữa dứt điểm.”
“Cắt bỏ đi… là xong.”
“Càng sớm… càng tốt.”
Nghe rất hợp lý.
Nghe rất an toàn.
Nhưng rồi…
một điều bất ngờ…
đã xảy ra.
Con trai tôi…
John Nguyen…
là một bác sĩ phẫu thuật ung thư.
Cháu đã dành nhiều năm…
trong phòng mổ.
Và vậy mà…
cháu nói với tôi một điều…
tôi sẽ không bao giờ quên.
“Ba…
ba cần suy nghĩ… thật kỹ.”
“Phẫu thuật…
không phải lúc nào… cũng là lựa chọn tốt nhất.”
Hãy tưởng tượng điều này…
Một bên là…
bác sĩ…
bệnh viện…
tất cả những gì bạn được dạy…
phải tin tưởng.
Bên còn lại…
là chính con trai bạn…
một bác sĩ phẫu thuật…
người hiểu hệ thống…
từ bên trong.
Tôi đứng…
giữa hai thế giới.
Và tôi không biết…
nên tin vào đâu.
Vì vậy tôi đến…
bệnh viện lớn đầu tiên.
Bác sĩ xem hồ sơ…
và không chút do dự…
ông nói:
“Ông cần phẫu thuật.”
Nhanh chóng.
Rõ ràng.
Tự tin.
Họ lên lịch tư vấn.
Chuẩn bị mọi thứ…
cho việc nhập viện.
Mọi thứ đều…
rất trơn tru.
Nhưng bên trong tôi…
có gì đó…
không ổn.
Vì vậy tôi không vội.
Tôi đến bệnh viện thứ hai.
Một chuyên gia hàng đầu…
về tiết niệu.
Tôi gặp một bác sĩ rất nổi tiếng.
Ông đón tiếp tôi nồng nhiệt.
Và ông nói:
“Tôi đã thực hiện hơn 300 ca như của ông.”
Nghe rất yên tâm.
Rất yên tâm.
Nhưng rồi…
tôi hỏi ông một câu đơn giản.
Một câu hỏi rất chân thành.
“Bác sĩ…
tôi nghe nói sau phẫu thuật…
một số bệnh nhân bị mất kiểm soát tiểu tiện…
… điều đó có đúng không?”
Ông nhìn tôi…
và nói:
“Có thể xảy ra…
hoặc có thể không.”
Một câu trả lời rất khéo.
Không sai.
Nhưng cũng không rõ ràng.
Vì vậy tôi hỏi thêm một câu nữa.
Vẫn rất tôn trọng.
“Và nếu điều đó xảy ra…
thì có thể làm gì…
để khắc phục?”
Và đột nhiên…
mọi thứ thay đổi.
Giọng ông…
đã thay đổi.
Ông nhìn tôi…
và nói:
“Nhà ông đang cháy…
mà ông lại hỏi những câu không cần thiết?”
Trong khoảnh khắc đó…
tôi không nói gì.
Tôi không tranh luận.
Không phản ứng.
Tôi chỉ nói:
“Xin lỗi bác sĩ.”
Và tôi đứng dậy…
rời đi.
Nhưng bên trong…
có điều gì đó đã thay đổi.
Một điều gì đó…
trở nên rất rõ ràng.
Tôi nhận ra…
ngày hôm đó.
Có những điều…
người ta không nói hết với bạn.
Không phải vì họ xấu.
Mà vì…
ai cũng có ưu tiên riêng.
Bệnh viện hướng đến…
ca phẫu thuật thành công.
Còn bạn…
hướng đến một cuộc sống có ý nghĩa.
Bệnh viện tập trung vào…
kết quả điều trị.
Còn bạn…
phải sống với hậu quả.
Tôi hỏi bạn một điều…
Bạn có biết…
“mất kiểm soát tiểu tiện”…
thực sự nghĩa là gì không?
Nghĩa là…
bạn không thể kiểm soát việc đi tiểu.
Nó có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Ngày… hay đêm.
Bạn có thể phải mang tã…
mọi lúc.
Hãy tưởng tượng điều này…
Bạn 60 tuổi…
nhưng sống…
như một đứa trẻ sơ sinh.
Đó có phải là…
chữa khỏi không?
Đó là lúc…
mọi thứ thay đổi với tôi.
Sống…
phải là sống.
Nếu việc điều trị khiến bạn tệ hơn…
so với trước…
thì chúng ta thực sự đang sửa chữa điều gì?
Tôi không chống lại bác sĩ.
Tôi không chống lại y học.
Nhưng tôi bắt đầu hiểu…
một điều sâu sắc hơn.
Y học…
không phải là toán học.
Không có gì là chắc chắn 100%.
Tôi bắt đầu tự hỏi…
Phẫu thuật thực sự phải trả giá gì?
Không chỉ là tiền.
Mà là sức lực.
Năng lượng.
Hệ miễn dịch.
Thời gian hồi phục.
Tôi không quyết định trong một đêm.
Tôi không quyết định…
bằng cảm xúc.
Tôi dành thời gian.
Tôi suy nghĩ.
Tôi đặt câu hỏi.
Tôi lắng nghe…
cơ thể mình.
Và cuối cùng…
tôi đưa ra quyết định.
Tôi từ chối phẫu thuật.
Một số người nói…
tôi liều lĩnh.
Một số người nói…
tôi không hiểu y học.
Nhưng tôi biết một điều…
rất rõ ràng.
Đây là cuộc đời của tôi.
Và tôi chịu trách nhiệm…
cho quyết định của mình.
Tôi chọn một con đường khác.
Một con đường…
ít xâm lấn hơn.
Suy nghĩ nhiều hơn.
Phù hợp hơn…
với cơ thể tôi.
Và quan trọng nhất…
một con đường…
không bị dẫn dắt bởi nỗi sợ.
Và hôm nay…
hơn 10 năm sau…
tôi vẫn ở đây.
Vẫn sống.
Vẫn đang nói chuyện…
với bạn.
Giờ hãy lắng nghe kỹ…
Tôi không nói bạn…
phải làm như tôi.
Tôi nói với bạn…
một điều quan trọng hơn.
Không có một con đường duy nhất…
cho tất cả mọi người.
Câu hỏi thật sự không phải là…
“Bạn có nên phẫu thuật không?”
Câu hỏi thật sự là…
Bạn đang lựa chọn…
hay chỉ đang phản ứng…
vì sợ hãi?
Bởi vì kẻ thù lớn nhất…
không phải là ung thư.
Mà là nỗi sợ.
Nỗi sợ lấy đi giấc ngủ của bạn.
Làm suy yếu cơ thể bạn.
Đẩy bạn vào những quyết định vội vàng.
Nhưng khi bạn trở nên bình tĩnh…
khi bạn bắt đầu nhìn rõ hơn…
mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Bạn thở khác đi.
Bạn nghĩ khác đi.
Bạn sống khác đi.
Và đó…
là nơi sự chữa lành bắt đầu.
Nếu bạn đã ở lại đến đây…
tôi muốn hỏi bạn một điều.
Nếu bạn ở vị trí của tôi…
bạn sẽ chọn gì?
Nếu bạn tin rằng…
mỗi người đều có quyền chọn con đường của mình…
hãy bình luận “1”.
Nếu bạn vẫn chưa chắc chắn…
hãy bình luận “0”.
Và nếu câu chuyện này…
có ý nghĩa với bạn…
hãy chia sẻ nó…
với người bạn quan tâm.
Không phải vì họ đang bệnh.
Mà vì một ngày nào đó…
họ có thể cần…
nghe điều này.
Trong video tiếp theo…
tôi sẽ chia sẻ một điều…
mà gần như không bác sĩ nào…
giải thích rõ.
Một sự thật sâu sắc hơn…
lý do thực sự vì sao…
tôi từ chối phẫu thuật…
mà vẫn sống…
khỏe mạnh đến hôm nay.
Và khi bạn hiểu điều đó…
bạn có thể sẽ nhìn ung thư…
theo một cách hoàn toàn khác.
Cuộc đời ngắn lắm.
Hãy sống với…
sự rõ ràng.
Tình yêu.
Và niềm tin.
Tôi là Joseph Nguyen.
Và tôi cầu nguyện cho bạn…
mỗi ngày.
Hẹn gặp lại bạn…
trong video tiếp theo.
Joseph Nguyễn

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Các bạn có thể:
- Viết bình luận trước, sau đó. .
- Copy và dán trực tiếp link ảnh vào khung nhận xét. Sau link ảnh đã dán, không gõ thêm bất kỳ ký tự nào nữa (kể cả nhấn phím Enter).
- Cám ơn Bạn đã bình luận về bài viết.